Saturday, March 22, 2014

Ánh Lửa Ma

image



Chuyện Cấm Cười - Theo Bảo Mai.blogspot 


Ma quỉ đã có từ đời thượng cổ, và ở bất cứ nơi nào trên thế giới, những câu chuyện ma thường được kể vào những buổi tối mà thính giả luôn luôn là một lũ trẻ con ngồi trên giường với những đôi chân nhỏ bé rút lên vì sợ. Mà sợ cái gì?

Sợ giữa lúc đang say sưa nghe chuyện, lỡ một bàn tay lạnh buốt nào đó từ trong gầm giường thò ra nắm chân lôi xuống thì lôi thôi ... Ở Âu châu, đã có một thời, người xứ Wales tin tưởng mãnh liệt vào "ánh lửa ma" và đã có rất nhiều câu chuyện về loại lửa này được kể đi kể lạị

Ánh lửa ma có hình dạng một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đường đi của đám tang. Những người có đủ can đảm tới gần ánh lửa ma sẽ có thể thấy mặt người sắp chết. Lửa xanh báo hiệu cái chết của trẻ con và lửa vàng dành cho người lớn.




image

Một ngày vào đầu thế kỷ trước, trong một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc xứ Wales, có hai cậu bé bà con gần tên là Tom Llewellyn và Evan Pugh ở hai trang trại cận kề và là đôi bạn thiết.
Khi Tom 18 và Evan 16, hai người phải chia tay khi gia đình Evan dọn tới một ngôi làng khác cách ngôi làng cũ khoảng 10 cây số. Đã từ bao năm qua, đôi trẻ vẫn luôn chơi đùa bên nhau, nên bây giờ khi phải chia tay, cả hai cảm thấy như bị mất mát một cái gì rất quan trọng, họ cảm thấy rất nhớ nhau dù cả hai bà mẹ đều hết lời khuyên giảị

Một thời gian sau, hai cậu đã tìm ra một giải pháp: Cứ mỗi cuối tuần, hai cậu lại thay phiên tới thăm nhaụ

Một ngày cuối tuần vào cuối mùa thu, đến lượt Evan tới thăm Tom. Sau một ngày chơi đùa thỏa thích trong hai ngày trời mát dịu, giữa vẻ đẹp hiền hòa của miền quê, trong cái nắng trong vắt như pha lê, cuối cùng đôi bạn cũng phải chia taỵ Theo tục lệ xứ Wales, chủ nhà thường tiễn khách một đoạn đường và Tom lấy một cái khăn quàng thật dầy quấn quanh cổ, đưa tiễn Evan trên con đường làng, vừa đi cả hai vừa thảo luận cho chương trình tuần sau, khi đến lượt Tom tới thăm Evan.

Đi được một đoạn thì trời nhá nhem. Evan nói với bạn:

- Cậu đã tiễn tôi hơn ba cây số rồị Thôi cậu về đị

Tom đáp:

- Ờ, tới chỗ nhà thờ thì tụi mình chia taỵ

Trên đường tới nhà thờ, cả hai đi ngang một nghĩa trang lạnh lẽo, bao quanh bằng những hàng cây gầy guộc. Đột nhiên không hiểu tại sao, Evan bỗng rùng mình run lẩy bẩỵ Thấy thế Tom bảo bạn:

- Nếu lạnh, cậu lấy cái khăn choàng này của tôi đị Evan lắc đầu:

- Không, tôi không lạnh, nhưng hôm nay tự nhiên sao tôi cảm thấy sợ hãi lạ lùng. Có thể vì nghĩa trang này! Nhưng tụi mình đã đi ngang đây nhiều lần mà chưa bao giờ tôi có cảm giác hãi hùng nàỵ

Tom liếc nhìn bạn với vẻ tinh nghịch:

- Ờ, có lẽ vì mấy cành cây khẳng khiu này trông giống những cánh tay ma đang vươn ra tính chụp lấy cậu đó. 

 

image

Nói rồi, Tom quơ quơ hai tay trên đầu bạn, miệng giả bộ rên la như tiếng ma kêu quỉ khóc. Evan bật cười đưa tay chụp lấy tay Tom, nhưng Tom đã lanh lẹ rụt lại rồi phóng mình chạy về phía hàng cây bao quanh nghĩa địạ Trong bóng tối mịt mù, bóng Tom khi ẩn khi hiện, Evan chỉ

nhắm hướng và nghe tiếng chân bạn mà chạy theọ Khi vừa chạy tới thảm cỏ mịn màng bên ngoài hàng cây, chợt Evan bị một bàn tay lạnh buốt chụp lấy và nghe thấy một giọng nói thì thầm bên tai:

- Evan! Đứng thật yên. Coi kìa!

Phía bên kia nghĩa trang lạnh lẽo chập chờn một ánh lửa mạ Khi hai cậu bé chăm chú nhìn, ánh lửa như bùng lên. Evan nuốt nước miếng một cách khó khăn, thì thầm hỏi bạn:

- Cái gì đó Tom?

Giọng nói của Tom đầy khích động:

- Ánh lửa ma! Nó chỉ xuất hiện để báo tin cho người sắp chết.

Tóc gáy Evan đột nhiên dựng đứng. Cậu ráng thều thào hỏi bạn:

- Ai đang cầm ngọn lửa đó.

- Không ai hết. Nhưng ngọn lửa có hình khuôn mặt người sắp chết.

Ánh lửa chập chờn vẫn chậm chạp di chuyển giữa những ngôi mộ im lìm. Evan lập cập nói với Tom:

- Đi đi, lẹ đi Tom! Nó đang tiến về phía tụi mình.

Tom nắm chặt tay bạn:

- Không, cứ ở đây đị Nó không làm gì được tụi mình vì nó chỉ di chuyển trên đường đi của người chết.

Yên lặng một chút, Tom nói tiếp:

- Tôi muốn biết người sắp chết là aị Cậu có muốn đi với tôi không? Evan cảm thấy hết sức hãi hùng, toàn thân run lẩy bẩỵ Cậu chỉ muốn chạy về nhà thật lẹ tìm một nơi ấm cúng giữa những người thân nên cậu ú ớ:

- Không ... không ... Tôi không đi đâụ

Tom hoàn toàn không có vẻ gì là sợ sệt:

- Cậu đừng sợ. Coi kìa, nó đâu có tiến tới phía tụi mình. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó dù vẫn nghe lão già Price thường xuyên nhắc nhở. Đi! Nếu mình tới trước cửa nhà thờ trước khi ánh lửa tiến vào bên trong, mình có thể thấy được khuôn mặt của người sắp chết. Cậu có đi với tôi không?

Evan không nói nổi nữa mà chỉ rên rỉ:

- Không ... không ... Tôi không muốn biết ai sắp chết ... Tôi không muốn thấy ngọn lửa mạ.. Tôi không muốn thấy gì hết ...

Tom nhún vai:

- Được rồi! Nếu cậu cứ run rẩy như con gái thế này thì tôi đi một mình.

Evan nắm tay bạn:

- Tom, đừng đị Tôi sợ quá! Tụi mình rời khỏi nơi này ngay đị

Tom có vẻ náo nức:

- Đừng sợ! Tôi không thể bỏ qua dịp may hiếm có nàỵ Tôi không tin lão Price và lần này tôi sẽ có thể chứng minh được là lão ta nói láọ Tôi hỏi cậu lần chót, cậu có đi với tôi không?

Evan vẫn run lẩy bẩy:

- Không! Đó chỉ là loài ma quái mà tụi mình nên tránh xạ Không, tôi không đi và cậu cũng đừng đị

Tom cả quyết:

- Nếu không muốn đi, cậu lên chờ tôi trên đường. Coi xong mặt xác chết tôi chạy lên với cậu ngay.



image

Dứt lời, Tom chạy thẳng về phía nhà thờ đứng chờ ngọn lửa ma trong khi Evan lập cập chạy ngược lại, nhẩy qua mấy bụi cây ven dường rồi ngồi run rẩy trên thảm cỏ chờ bạn mà tim đập liên hồị

Trong nghĩa trang, Tom vừa chạy vừa theo dõi ánh lửa ma vẫn đang từ từ di chuyển giữa những tấm mộ bia lạnh lẽọ Cậu không hề sợ hãi mà chỉ cảm thấy tò mò. Khi tới gần cửa nhà thờ, cậu ngạc nhiên khi thấy hai cánh cửa mở rộng. Tom tự hỏi không biết có nên bước vào hay không, nhưng rồi cậu quyết định đứng núp sau một thân cây nhỏ bên ngoài chờ đợi, vì tuy không nhát gan, cậu cũng hơi mê tín. Biết rằng Thánh David chỉ dùng ngọn lửa để báo hiệu một cách thân thiện, giúp những ai sắp về với Chúa biết trước để dọn mình chứ Thánh David không bao giờ làm hại ai, và cũng nghĩ rằng một ánh lửa cỏn con không thể làm hại được mình, nhưng những câu chuyện truyền kỳ về ngọn lửa ma luôn luôn là những câu chuyện kinh hoàng khiến Tom cảm thấy ở bên ngoài dầu sao cũng vẫn an toàn hơn. Nếu bước vào trong, lỡ hai cánh cửa đột nhiên đóng sập lại rồi đèn nến bên trong đột nhiên tắt ngóm và ánh lửa chợt biến thành một cái gì khủng khiếp thì quả là hết thuốc chữạ

Đang suy nghĩ miên man, Tom thấy ánh lửa ma đã tới thật gần. Nó lập lòe vượt qua tấm mộ bia cuối cùng và chậm chạp tiến về phía cửa giáo đường. Tom nín thở đợi chờ và đột nhiên cậu cảm thấy toàn thân lạnh ngắt ...



image

Ánh lửa vẫn chập chờn tiến tới ... Tom nhìn trừng trừng như bị thôi miên. Khi ánh lửa tới gần hơn nữa, Tom nhận thấy thoạt tiên nó chỉ là một đốm xanh lập lòe, rồi đột nhiên biến thành khuôn mặt trắng bệch của một xác chết, khuôn mặt mà Tom biết nhưng không thể gọi tên.

Tới sát bên Tom, khuôn mặt của xác chết chợt mở bừng đôi mắt đỏ ngầu, nhìn cậu bằng một ánh mắt ma quái, hai khóe miệng đầy nhớt rãi nhếch lên thành một nụ cười khủng khiếp ...

Tom la lên một tiếng hãi hùng làm vang động cả nghĩa địa im lìm như muốn đánh thức tất cả những hồn ma đang nằm yên dưới đáy mộ. Rồi cậu phóng chạy giữa những mộ bia như bị ma đuổi, té lên té xuống nhiều lần để cố tránh thật xa khuôn mặt của xác chết và nụ cười ma quáị

Khi nghe tiếng bạn la, Evan đã đứng bật dậy lo lắng đợi chờ. Khi Tom xốc xếch chạy tới như kẻ mất hồn, Evan vội vàng hỏi bạn:

- Cái gì thế? Cậu thấy cái gì thế? Có điều gì ghê gớm đã xẩy ra phải không? Mặt tái ngắt không còn hột máu, Tom thở hổn hển:

- Không ... Không có gì hết ... Có điều ... lão già Price chỉ là một thằng điên! Evan nắm tay bạn, mặt đầy vẻ lo âu:

- Không có gì hết? Thật không? Tại sao cậu lại la hét thất thanh như vậỷ

- La hét? Tôi có la hồi nào đâu! Mà có hay không ... tôi cũng ... không biết nữa! Evan vẫn thắc mắc:

- Cậu nhìn thấy cái gì? Cậu thấy khuôn mặt người chết qua ánh lửa ma phải không?

Tom run lẩy bẩy:

- Không ... tôi không thấy gì hết ... Thôi, cậu về đi, về ngay đi kẻo trễ quá rồị

Evan hỏi tiếp:

- Cậu thấy khuôn mặt của aỉ Có quen biết với tụi mình không? Tom vẫn run lẩy bẩy, cố gắng trả lời bạn một cách khó khăn:

- Không ... không có gì hết ... không có ai hết ... trễ quá rồi ... cậu về đị

Evan nhìn bạn lo lắng:

- Ừ, trễ thật rồi, nhưng cậu có sao không? Tôi lo quá!

Tom cố trấn an bạn:

- Không, tôi không sao đâụ Thôi cậu về đi, tuần tới tụi mình gặp lạị

Evan nói một cách miễn cưỡng:

- Thôi được! Tôi về. Tuần tới tụi mình gặp lạị

Rồi Tom và Evan chia taỵ Trong khi Evan rảo bước về ngôi làng của cậu thì Tom vẫn chưa hết vẻ kinh hoàng, vừa đi vừa run lẩy bẩỵ

Khi cậu về tới nhà, mẹ cậu nhìn con hỏi bằng một giọng đầy kinh ngạc:

- Tom, con có sao không? Sao mặt con xanh mướt như vậỷ

Tom như chợt tỉnh, nói với mẹ:

- Dạ không, con không sao hết. Có lẽ tại trời hơi lạnh và con hơi mệt. 

 

image

Đêm hôm đó, Tom thao thức mãị Khuôn mặt ma quái mà cậu nhìn thấy buổi chiều lúc nào cũng như đang trừng trừng nhìn cậu trong đêm tốị Cậu cố xua đuổi khuôn mặt của xác chết và nụ cười ma quái, nhưng khi chỉ vừa chợp mắt, cậu thấy mình đang đi trong nghĩa địa và khuôn mặt trắng bệch của xác chết lại xuất hiện qua ánh lửa, nhìn cậu nhếch mép cười khiến cậu la lên một tiếng hãi hùng, mở bừng mắt, mồ hôi toát ra như tắm.

Mấy ngày sau đó, mọi việc diễn ra một cách bình thường. Tom đã có vẻ phục hồi sau cơn xúc động, tuy những gì cậu nhìn thấy trong nghĩa trang hoang vắng không thể nào rời khỏi đầu óc cậụ Nhiều khi trong lúc đang làm việc, Tom ngưng lại, nhìn trừng trừng về phía trước thật lâu cho tới khi cha cậu thúc cậu, cậu mới như chợt tỉnh tiếp tục làm việc.

Tới sáng thứ sáu Tom cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chân tay cậu như rã rờị Thường thường mỗi chiều thứ sáu sau khi làm việc, Tom và Evan lại gặp nhaụ Tuần này, đáng lẽ Tom chạy sang nhà Evan, nhưng tới buổi chiều, cậu bị ngất xỉu cả thẩy ba lần. Lần cuối, sau khi té xỉu trong phòng khách, Tom không còn đứng dậy được nữạ Mẹ cậu rờ trán cậu:

- Con nóng quá! Cái thời tiết quái gởn ày làm cho con tôi bị cảm lạnh rồị Thôi, con về phòng nằm nghỉ đị

Tom gắng gượng phản đối:

- Tuần này con phải đi thăm Evan.

Mẹ cậu lắc đầu:

- Con yếu quá đi làm sao được. Thôi, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi cái đã. Tuần này con không đi thăm nó được rồi.



image

Tom im lặng vì biết mình không đi nổị Cha cậu phải bồng cậu vào giường. Nằm trên giường, đôi mắt Tom mở trừng trừng như muốn nhìn xuyên qua cái trần nhà trắng xóạ Nhiều lần cậu muốn nói với mẹ về những gì cậu nhìn thấy trong nghĩa địa vào tuần trước nhưng lại thôị Mẹ cậu đem vào cho cậu một tô cháo nóng hổi nhưng cậu không thể nào nuốt nổị Cuối cùng, cậu thều thào nói với mẹ:

- Mẹ Ơi! Con muốn gặp Evan. Mẹ làm ơn gọi nó đến đây cho con.

Mẹ cậu lắc đầu:

- Không được đâu con. Con không được khỏe, gọi nó tới làm gì. Thôi, con chịu khó nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày cho khỏe đi đã, rồi cuối tuần tới Evan sẽ tới gặp con chứ có lâu la gì.

Tom cố năn nỉ mẹ bằng một giọng nói đứt quãng:

- Mẹ làm ơn ... gọi nó tới ... tới đây cho con ... Con phải gặp nó ... ngay tối naỵ.. Con không thể ... chờ ... lâu ... hơn ... nữa ...

Mẹ Tom cương quyết:

- Con mệt quá rồị Con cần phải nghỉ ngơị Con đang bệnh, nếu Evan tới đây nó cũng chẳng làm gì được cho con. Thôi con cứ nghỉ cho khỏe đi đã, sáng mai mẹ sẽ nhờ người nhắn lại với nó, chắc chắn nó sẽ thông cảm. Mẹ nghĩ rằng ngày mai nó sẽ có thể tới thăm con.

Nước mắt dâng ngập đôi mi, Tom muốn gặp Evan ngay nhưng cậu không thể cãi mẹ, vì dù có muốn cãi, cậu cũng không thể nói nên lờị Cuối cùng, cậu gắng gượng thều thào:

- Mẹ ... mẹ.. làm ơn ...

Rồi Tom lại ngất xỉụ Mẹ cậu vội gọi chồng lấy nước lạnh lau mặt cho cậụ Đứng nhìn khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt sâu hoắm của con, bà Llewellyn cảm thấy thương xót vô cùng. Bà nghĩ thầm, biết đâu khi gặp Evan con bà lại chả khá hơn. Bà bèn nói với Tom:

- Thôi được. Để mẹ nhờ ba sang đón Evan. Bây giờ, con phải ráng ngủ một chút nghe không. 



image

Cha của Tom vội lấy xe ngựa sang đón Evan. Đang nóng ruột không biết tại sao trời đã tối mà Tom chưa tới, vừa thấy chiếc xe ngựa thoáng hiện bên ngoài trang trại, Evan vội vã phóng rạ Khi được cha của Tom cho hay tự sự, Evan bèn xin phép cha mẹ, lấy vài món đồ cần thiết bỏ vào cái túi nhỏ, nhảy lên xe ngựạ

Từ giã cha mẹ Evan, cha Tom đánh xe chạy về nhà thật lẹ. Chỉ độ trên dưới nửa tiếng đồng hồ, xe ngựa đã về tới nơị Evan nhảy xuống, chạy thẳng vào phòng ngủ của bạn. Vào tới nơi, Evan vô cùng kinh ngạc vì người nằm trên giường trông không giống người bạn thân của cậu chút nàọ Thân thể Tom co rúm lại như chỉ còn một nửạ Con người đầy sinh lực của Tom dược thay thế bằng một thể xác ốm yếu tong teọ Khuôn mặt tươi vui hồng hào của Tom bị thay thế bởi một khuôn mặt hốc hác, tái mét của một người lạ mặt. Evan bước tới bên giường cầm tay bạn. Cậu cố nén lòng nhưng nước mắt vẫn trào rạ Đôi mắt Tom nhắm nghiền dù mí mắt có hơi lay động. Evan bóp chặt tay bạn và bắt đầu khóc rấm rứt. Đột nhiên Tom mở mắt nhìn Evan chăm chăm. Evan hỏi:

- Tom, cậu có nhận ra tôi không? Evan

đâỵ 





 image

Đôi mắt Tom vẫn nhìn Evan trừng trừng. Một lát sau, Evan thấy đôi môi bạn mấp máy nhưng không thành tiếng. Evan quì xuống, ghé tai sát vào miệng bạn. Trong sự yên lặng nặng nề của căn phòng nhỏ, Evan nghe bạn thều thào: - Evan ... cậu ... ánh lửa ... nghĩa trang ...

Chỉ nói được mấy tiếng, Tom ngưng lại thở một cách mệt nhọc. Evan siết chặt tay người bệnh như muốn truyền thêm sinh lực. Cậu nói nho nhỏ:

- Tom, nếu cậu mệt thì cứ nghỉ đị Tôi ở lại đây với cậu trong dịp cuối tuần này mà. Cậu nhắm mắt lại ngủ cho khỏe đị

Tom vẫn nhìn bạn bằng đôi mắt vô hồn:

- Không ... tôi phải nói ... Evan ... hãy hứa ... giữ ... bí mật ... đừng nói ... với ... ai ...

Nói tới đây, đôi mắt Tom như lạc thần khiến Evan hoảng hốt lắc mạnh tay bạn:

- Tom, Tom, cậu có sao không?

Tom lắc đầu thật nhẹ, cố thều thào:

- Evan ... cậu hỏi tôi ... thấy gì ... tôi thấy ... mặt ... người chết ...

Nói tới đây, đầu Tom hơi nghiêng sang một bên khiến Evan vội buông tay bạn, rồi dùng cả hai tay đặt đầu Tom lại trên gối cho ngay ngắn. Tom tiếp tục thều thào:

- Lúc đó ... tôi không ... nhận rạ.. nhưng đó là ... khuôn mặt ... của ... tôi ... Dứt lời, đầu Tom ngoẻo sang một bên. Giọng nói Tom tắt lịm. Hơi thở yếu ớt của Tom cũng tắt theo.

Evan bàng hoàng đứng dậy nhìn thẳng vào Tom. Trước mắt cậu là xác chết của một người trông hoàn toàn xa lạ, người đã nhìn thấy khuôn mặt chết chóc của chính mình qua ánh lửa ma.

Wednesday, March 19, 2014

Hận tình (kỳ 11)


  Hận tình (kỳ 10)

  Pmanth - Theo Crime Library



Sau nhiều lần trì hoãn. Vào ngày 7 tháng giêng, năm 1980, tại Toà án Quận Cam ở Orlando, Florida, phiên tòa xét xử vụ án giết Kimberly Leach được bắt đầu mở ra. 

Lần này Ted đã để cho các Luật sư Fulius Africano và Lynn Thompson đại diện bào chữa cho mình.


Chiến thuật của họ là phải chứng minh Ted bị điên loạn, mất trí.


Để cho bồi thẩm đoàn tin tưởng Ted là một kẻ điên rồ khi giết người thật không khó khăn. Tuy nhiên, không giống như những vụ xử khác, vì Ted ngày càng trở nên kích động trong suốt phiên xử. 

Có lúc gã đã không thể kiểm soát được hành động của mình, khi đứng dậy la hét, chửi bới một nhân chứng. 


Có lẽ Ted đã nhận ra sự thật gã đã thua trong trận chiến pháp lý này, và chắc chắn sẽ không thể thoát khỏi bản án tử hình.


 


 Phản ứng Bundy để phán quyết


 

Mọi việc ngày càng trở nên thật ảm đạm đối với Ted. Luật sư của chính phủ ông Bob Dekle đã đưa ra 65 nhân chứng có thể liên kết một cách trực tiếp hoặc gián tiếp đến vụ án của Kimberly Leach. 


Một trong những nhân chứng sáng giá nhất, đã nhìn thấy một người giống như Ted, đưa cô gái nhỏ có vẻ khó chịu vào chiếc xe tải màu trắng ngay trước cổng trường của cô bé, nhưng vì người này lại không thể nhớ chính xác là ngày nào đã nhìn thấy Ted và cô gái, nên những lời khai của nhân chứng này không được cho là hợp pháp.


Tuy nhiên, luật sư Bob Dekle tiếp tục nhấn mạnh và trình bày những bằng chứng khác, có tính thuyết phục hơn. Các bằng chứng hiển hiện nhất như những sợi chỉ được may trong quần áo của Ted tại hiện trường của vụ án và chiếc xe mà gã đã lái ngày hôm đó. Hơn nữa, những sợi vải phù hợp từ quần áo của Kimberly Leach đã được tìm thấy trong xe và trên quần áo mà Ted đã mặc trong cái ngày gây án.


Các chuyên gia, những người đã thử nghiệm các mẫu sợi vải cũng đã xác định, ở một thời điểm nào đó Ted và Kimberly Leach đã có sự va chạm, tiếp xúc với nhau trong khoảng thời gian cô gái bị giết chết. 


Tất cả mọi chứng cứ đều cho thấy Ted chính là hung phạm đã giết Kimberly Leach.


Đúng một tháng sau. Vào ngày 7, tháng hai, phiên tòa lại được mở ra, Thẩm phán Wallace hỏi ý kiến của Bồi thẩm đoàn để tuyên án, và sau gần 7 giờ đồng hồ nghị án, Bồi thẩm đoàn đã trở lại phiên xử, với đề nghị "CÓ TỘI". 


Vào ngày 9, tháng Hai, đánh dấu kỷ niệm năm thứ hai, ngày mất của Kimberly Leach. Cũng chính là ngày mà Ted bị tuyên án tử hình. (đón đọc kỳ 12)

Thursday, March 6, 2014

Hận tình (kỳ 10)


Bundy họp tại tòa án với các luật sư
Bundy tại tòa án



Chuyện Cấm Cười / Pmanth - Theo Crime Library


Xét xử
 
Theodore Robert Bundy phải đối mặt với hai phiên xử về những tội trạng mà hắn đã gây ra. Phiên xử thứ nhất diễn ra vào ngày 25 tháng sáu năm 1979, ở Miami, Florida. với các vụ tấn công tàn bạo vào các nữ sinh viên ở toà nhà Omega Chi.

Phiên xử thứ hai diễn ra vào tháng Giêng năm 1980 tại Orlando, Florida, với tội danh giết Kimberly Leach.  

Cả hai phiên xử này đều dẫn đến những kết quả không chút thuận lợi nào cho Ted. 

Tuy nhiên, phiên xử của vụ tấn công, hãm hiếp và giết người hàng loạt ở tòa nhà Omega Chi thật sự là một quyết định đánh dấu cho số phận tận tuyệt của Ted.
  
Florida v Theodore Robert Bundy
 
Việc mở lại phiên xử của các vụ giết người tàn bạo ở tòa nhà Omega chi, đặc biệt đã tạo nên một cơn sốt điên cuồng cho các phương tiện truyền thông với sự theo dõi của những người hiếu kỳ.

Ted đã là nghi phạm của ít nhất 36 vụ giết người ở bốn tiểu bang và tên của hắn cũng đã thật sự gợi ra hình ảnh một cơn ác mộng cho hàng triệu người trên toàn thế giới.  

Gã được nhiều người cho là tái sinh của ác quỉ, một con quái vật, giết người tàn bạo nhất thế kỷ.

 
Ted Bundy tại tòa án
Ted Bundy tại tòa án

 
Trong phiên xử về vụ giết người ở tòa nhà Omega Chi, Ted vẫn tin tưởng vào khả năng của mình và đã tự bào chữa.

Bồi thẩm đoàn, gồm đa số là người Mỹ gốc Phi châu, Trong phiên Tòa, Ted đã cố gắng chống lại các cáo buộc. Tuy nhiên, mọi chứng cứ đã quá rõ ràng.

Ted đã cố gắng chống chọi một cách vô vọng trong cuộc chiến mà phần thảm bại đã định rõ.
 
Có hai sự kiện trong phiên tòa đã gây ảnh hưởng mạnh đối với các Bồi thẩm đoàn. Nita Neary, nhân chứng đã nhìn thấy Ted. Cô đã đứng lên và chỉ thẳng vào Ted, người đàn ông, cô đã nhìn thấy chạy nhanh xuống cầu thang và ra thoát ra cửa toà nhà Omega Chí trong đêm xảy ra án mạng.  

Sự kiện thứ hai, Tiến sĩ Richard Souviron. Với các thử nghiệm về răng trên những chấn thương được tìm thấy trên cơ thể Lisa Levy.

 
Tiến sĩ Souviron mô tả những vết thương vết cắn được tìm thấy trên cơ thể Lisa Levy.
Tiến sĩ Souviron mô tả các vết cắn
 

Tiến sĩ Souviron đã mô tả những vết cắn trên cơ thể của Lisa Levy. Bồi thẩm đoàn cũng đã được xem hình ảnh toàn diện của vết cắn đã được xét nghiệm.  

Tiến sĩ Souviron cũng cho thấy sự độc đáo của vết lõm để lại trên người nạn nhâ, và so sánh chúng với hình ảnh đầy đủ của răng cùng bựa bám ở răng của Ted.

Không còn có câu hỏi nào cho Ted về vết cắn trên cơ thể Lisa Levy. Các bức ảnh này sẽ là những liên kết với các tội danh khác của gã, và cũng là bằng chứng cụ thể nhất để truy tố tội giết người của Ted.
 
Ngày 23, là ngày Ted chờ đợi sự cân nhắc của Bồi thẩm đoàn trong việc định tội.  

Sau gần bảy giờ đồng hồ, họ trở lại phòng xử với một phán quyết.

Khi một trong những viên bồi thẩm đoàn đọc "TỘI DANH ĐƯỢC THÀNH LẬP". Trên tất cả các vụ giết người, không còn có bất cứ nghi vấn gì.

Ted đã lắng nghe với gương mặt cho thấy không một chút cảm xúc.
 
Ở Florida, thông thường mỗi vụ án, việc xét xử và kết án sẽ riêng biệt. Nên một tuần sau đó vào ngày 30. Trong buổi điều trần, trước khi Bồi thẩm đoàn kết tội Ted, mẹ của gã đã khóc lóc cầu xin cho cuộc sống của con trai bà.  

Ted cũng được cho một cơ hội để nhận tội hoặc bác bỏ bản án tử hình của công tố.
 
Thật là trơ tráo khi Ted đã luôn cho mình là vô tội, hắn nói những định kiến ​​của các phương tiện truyền thông phải chịu trách nhiệm đã trình bày không trung thực những sai phạm của gã.  

Hắn cũng cho rằng toàn bộ thủ tục tố tụng và phán quyết cùa Tòa án chỉ là một trò hề, và hắn không thể chấp nhận sự buộc tội này.  

Hắn cũng nói thêm, thật là "vô lý khi xin ơn tha thứ cho một cái gì đó mà gã đã không làm"

Thẩm phán Cowart, người chủ trì cả hai phiên xử, đã có một phán quyết cuối cùng, ông đã tuyên án "tử hình hai lần" cho các tội danh giết Margaret Bowman và Lisa Levy của Ted.  

Và phương pháp tử hình mà Ted phải đối mặt là lên ghế điện. (đón đọc kỳ 11)


......................................... 

Hận tình (kỳ 8)



Hận tình (kỳ 7)



Chuyện Cấm Cười / Pmanth - Theo Crime Library
 

Margaret Bowman, một trong hai cô gái được tìm thấy đã chết, mặc dù không bị tấn công tình dục, nhưng Magaret đã chết vì bị một cái vớ da bóp nghẹt, bị đánh vào đầu, vỡ sọ, não bật ra tung tóe. Cũng như Lisa Levy, cả hai đều không có dấu hiệu của sự chống cự.

 
Cảnh sát phỏng vấn những người còn sống sót. Không ai nhớ gì cả, bởi vì họ đang ngủ và bị tấn công. Nita Neary là nhân chứng duy nhất nhìn thấy tên sát nhân thoát chạy ra cửa, sau khi gây án.  

Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, vì hắn lại tiếp tục tấn công những nạn nhân khác ngay trong đêm hôm đó.


Bị bắt một lần nữa


 Margaret Bowman
Margaret Bowman, nạn nhân
 

Cách nơi vừa xảy ra án mạng chưa tới một dặm, đang ngủ một cô gái trẻ đã bị đánh thức bởi tiếng ồn ào của sự đánh đập mạnh vang ra từ căn nhà bên cạnh. Cô ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô bạn hàng xóm của mình, mà lại có tiếng ồn ào vào lúc bốn giờ sáng như vậy.  

Khi những tiếng động kéo dài, cô sinh nghi, nên đã đánh thức người bạn cùng phòng dậy. Hai cô nghe hình như có tiếng rên rỉ của Cheryl người hàng xóm. Sợ hãi, họ đã gọi điện thoại và hỏi cheryl, để xem cô vẫn ổn chứ. Không có ai nhấc điện thoại, ngay lập tức họ liền gọi cho cảnh sát.
 
Sau khi đến nơi, cảnh sát bước vào phòng ngủ, Cheryl khỏa thân nửa người, ngồi trên giường, trong trạng thái vẫn còn một chút ý thức, khuôn mặt sưng vù vì bị đánh vào đầu bởi một cái dùi cui.  

Cảnh sát cũng phát hiện một mặt nạ ở chân giường. Giống hệt như cái đã được tìm thấy từ xe của Ted Bundy khi gã bị bắt ở Utah vào tháng Tám năm 1975."
 
Sau khi kiểm soát thật kỹ lưỡng các bằng chứng. Loại máu của kẻ tấn công, các mẫu tinh trùng, vết ố của vân tay, những sợi lông được tìm thấy trong chiếc mặt nạ, cũng như vết răng cắn trên người của nạn nhân. Tuy nhiên, chỉ với những bằng chứng như thế, mà kết luận đó là Ted Bundy thì thật sự không thể thuyết phục.



Kimberly Leach, nạn nhân cuối cùng.
Kimberly Leach, nạn nhân cuối cùng
 
Ngày 09 Tháng 2 năm 1978, cảnh sát của quận Lake nhận được một cú điện thoại từ cha mẹ đau khổ của Kimberly Leach 12 tuổi. Họ đã thật kích động khi báo cho cảnh sát biết, con gái của họ đã biến mất.

Ngay lập tức, một chiến dịch tìm kiếm thật rộng lớn cô gái được báo cáo đã biến mất khỏi sân trường.  

Và Priscilla, người cuối cùng đã nhìn thấy Kimberly vào xe của một người lạ ngày cô biến mất.  

Tuy nhiên, Priscilla lại không thể nhớ chính xác chiếc xe loại nào và mặt mũi của người lái xe.  

Tám tuần lễ sau đó, cảnh sát đã tìm thấy thi thể của Kimberly trong một công viên của quận Suwannee, tiểu bang Florida.

Tử thi của cô gái trẻ đã bị phân hủy, nên cũng chẳng giúp tìm kiếm thêm được chi tiết gì.  

Nhưng thật may mắn, sau đó không lâu cảnh sát đã tìm được những bằng chứng mà họ cần, trong chiếc xe tải của Ted Bundy.
 
Vài ngày trước khi Kimberly Leach biến mất, một người đàn ông lạ lái chiếc xe tải màu trắng đã tiếp cận với một cô gái 14 tuổi, khi em đang chờ anh trai đến đón sau giờ học. Gã đàn ông lạ nói với cô gái trẻ, ông từ sở cứu hỏa và hỏi có phải cô đang học tại một trường học gần đó?

Cô gái trẻ thấy kỳ lạ, vì nhân viên cứu hỏa đang làm nhiệm vụ, lại mặc áo khoác của hải quân và quần có kẻ sọc.  

Cô cảm thấy khó chịu. Vì đã từng được cha của cô, Giám đốc của Sỡ cảnh sát Jacksonville cảnh báo, không nên nói chuyện với người lạ.  

Lúc đó, anh trai của cô cũng vừa đến.  

Nghi ngờ người đàn ông lạ, anh trai cô ra lệnh cho cô vào xe ngay, sau đó họ đã đi theo chiếc xe khả nghi này và ghi xuống bảng số của chiếc xe này.

(Đón đọc kỳ 9)

Hận tình (kỳ 9)

Hận tình (kỳ 7)


Chuyện Cấm Cười / Pmanth - Theo Crime Library 
 


Cảnh sát trưởng James Parmenter, cha của hai thiếu niên đã mang số xe mà các con ông ghi lại ra kiểm soát. Đó là bảng số xe được đăng bộ dưới tên Randall Ragen.

Khi được hỏi, người đàn ông này cho biết bảng số xe của mình đã bị đánh cắp mấy hôm trước, và hiện tại ông cũng đã được Nha lộ vận cấp cho một bảng số mới rồi.  

Cuối cùng, chiếc xe mà các con ông nhìn thấy cũng là chiếc xe bị đánh cắp. Không thất vọng, ông quyết định đưa các con đến Cục điều tra của cảnh sát, để nhận diện hình ảnh các nghi phạm, một trong số đó có cả hình ảnh của Ted Bundy.

Kết quả thật là tuyệt vời, hai đứa trẻ đã nhận ra ngay người đàn ông lạ trong chiếc xe hôm đó, chính là Ted Bundy.
 
Còn về phần Ted, trong lúc đó, hắn đã khôn ngoan loại bỏ chiếc xe đang dùng, tiếp tục đánh cắp một chiếc VW khác, để có thể qua mắt các nhân viên công lực. Thế là hắn ung dung, thoải mái lái xe đến Pensacola, Florida.

Nhưng thật không may cho gã, lúc đó David Lee, một sĩ quan cảnh sát đang tuần tra trong khu vực phía Tây Pensacola, ông đã nhìn thấy chiếc VW khả nghi vào lúc 10 giờ ngày 15.  

Sĩ quan này cũng lại là người rất quen thuộc với hầu hết các cư dân trong vùng, ông cảm thấy kỳ lạ, vì chưa bao giờ được nhìn thấy chiếc VW này bao giờ. Thế là ông quyết định đuổi theo để kiểm soát bảng số xe và phát hiện ngay ra chiếc xe này cũng đã được báo cáo bị đánh cắp.  

Ngay lập tức, ông bật đèn và ra hiệu cho chiếc VW dừng lại và vào lề bên phải.

Một lần nữa, giống  hệt như chuyện đã xảy ra ở Utah vài năm trước. Ted Bundy bắt đầu bỏ chạy, nhưng đột nhiên, hắn dừng lại và tắp vào lề.

 Sĩ quan Lee ra lệnh cho gã ra khỏi xe và nằm úp mặt xuống dất với hai bàn tay xuôi về phía sau.  

Khi viên cảnh sát tiến tới và đang định còng tay của Ted, thì bất ngờ Ted Bundy lăn qua một vòng và bắt đầu phản công, cùng lúc cố gắng tháo chạy, trước sự bất ngờ của viên cảnh sát.  

Cảnh sát Lee đã rút súng bắn theo Ted. Bundy ngã xuống đất, giả vờ như đã bị bắn. Và khi viên cảnh sát tới gần, một lần nữa ông ta lại bị tấn công bởi Bundy.  

Tuy nhiên, viên cảnh sát cũng đã chế ngự được gã ác ôn tinh quái này. Ted bị còng tay và được đưa về trạm cảnh sát ngay sau đó. Cuối cùng, gã cũng đã bị tóm cổ.


 Ted Bundy
 

Trong những tháng sau đó, các nhà điều tra cũng đã có được đầy đủ các bằng chứng quan trọng để buộc tội Bundy trong vụ án giết Kimberly Leach.  

Đã có ba nhân chứng nhìn thấy Ted Bundy lái chiếc xe đó trong ngày Kimberly biến mất. Xét nghiệm pháp y tiến hành trên chiếc xe van đã có:

Những sợi chỉ, từ quần áo của Bundy, nhóm máu của Kimberly Leach trên thảm của chiếc xe van, và tinh dịch của của Ted cũng có trên đồ lót của cô.  

Thêm một bằng chứng hiển nhiên nữa là đôi giày của Ted có dính loại đất của nơi tử thi Kimberly được tìm thấy.  

Tất cả mọi việc đã quá rõ ràng. Ngày 31, tháng 7, năm 1978, Ted bị truy tố đã bắt cóc, hãm hiếp và giết chết cô gái trẻ 12 tuổi Kimberly Leach.

Ngay sau đó, gã cũng phải đối mặt với bản án tử hình vì vụ giết các nữ sinh viên ở Toà nhà Omega Chi. (đón đọc kỳ 10)

Friday, February 28, 2014

Trưng bày chiếc nhẫn cổ "bị nguyền rủa"



Trưng bày chiếc nhẫn cổ “bị nguyền rủa”
Chiếc nhẫn La Mã cổ tại bảo tàng The Vyne, Anh Quốc.


 
 
Chuyện Cấm Cười - Theo Dân Trí
 
 
Mới đây tại một buổi triển lãm của bảo tàng The Vyne (Anh) đã cho trưng bày một chiếc nhẫn La Mã cổ mà có nhiều giả thuyết cho rằng, chiếc nhẫn từng “bị nguyền rủa”.
 
 
Theo lời người sở hữu chiếc nhẫn, ông Dave Green, có nhiều câu chuyện nhuốm màu huyền thoại liên quan đến chiếc nhẫn kỳ bí. Trong đó có thể kể đến một hầm mỏ cổ xưa với tên gọi "the Dwarf's Hill" (Ngọn đồi người lùn), nơi đây có một lời nguyền ám lên những kẻ dám đánh cắp chiếc nhẫn. Những ai dám đánh cắp chiếc nhẫn sẽ phải chịu lời nguyền khủng khiếp.

Theo thông tin từ bảo tàng, câu chuyện về chiếc nhẫn "bị nguyền rủa" đã được chứng minh là có liên quan đến nhà văn Tolkien. Ông Tolkien từng là giáo sư ngành nghiên cứu văn hóa Anglo-Saxon ở Oxford trước khi trở thành một nhà văn nổi tiếng với The Hobbit (sáng tác năm 1937) và tập đầu của bộ Chúa nhẫn (sáng tác năm 1954).

Các nhà nghiên cứu cho rằng, hẳn là nhà văn đã tìm hiểu rất kỹ trước đó về những câu chuyện liên quan đến lời nguyền và chiếc nhẫn bị ám. Rất có thể ông đã nghiên cứu về chủ đề này trong khoảng 2 năm trước khi bắt đầu đặt bút viết cuốn The Hobbit.

Trưng bày chiếc nhẫn cổ “bị nguyền rủa”
Có ý kiến cho rằng nhà văn Tolkien sáng tác truyện "Chúa tể những chiếc nhẫn" dựa trên câu chuyện về chiếc nhẫn tại The Vyne.

Chiếc nhẫn La Mã cổ nêu trên nằm trong bộ sưu tập của dòng họ Chute. Trong suốt nhiều thế kỉ, họ luôn có hứng thú với chính trị, sưu tầm và nghiên cứu các cổ vật. Món đồ được tìm thấy vào khoảng năm 1785 bởi một nông dân. Khu vực chiếc nhẫn được tìm thấy chỉ cách tường thành Silchester vài dặm.

Đó là một trong những khu di tích La Mã bí ẩn nhất đất nước này, một thị trấn khá phát triển trước khi bị quân La Mã xâm chiếm, rồi bị bỏ hoang vào thế kỉ thứ 7 và không bao giờ có người quay lại. Không có thông tin chính xác về thời điểm chiếc nhẫn được tìm thấy, nhưng các nhà sử học cho rằng người nông dân đã bán nó cho một gia đình giàu có ở The Vyne. Chiếc nhẫn được làm từ 12g vàng. Ngoài ra nó còn được trang trí hình vương miện và khắc dòng chữ Latin với nghĩa: "Senicianus sống khỏe mạnh giữa các vị thần".

Trưng bày chiếc nhẫn cổ “bị nguyền rủa” 
 
Cận cảnh chiếc nhẫn vàng với dòng chữ Latin rõ nét.
 
Trưng bày chiếc nhẫn cổ “bị nguyền rủa”

Vài chục năm sau, câu truyện liên quan đến chiếc nhẫn lại có diễn biến mới. Năm 1805 ở khu vực Dwarf's Hill (vùng Lydney, Gloucestershire) cách đó 100 dặm, một tấm bảng với một lời nguyền khắc trên đó được tìm thấy. Theo đó, một người La Mã có tên là Silvianus tâu với vị thần Nodens là chiếc nhẫn của mình đã bị đánh cắp. Ông ta biết hung thủ là ai và muốn vị thần trừng phạt kẻ đó bằng lời nguyền : "Những kẻ mang họ của Senicianus sẽ bị ốm đau cho tới khi hắn mang chiếc nhẫn trả lại đền thờ Nodens".

Trưng bày chiếc nhẫn cổ “bị nguyền rủa” 
Lời nguyền được tìm thấy năm 1805 với nội dung có đề cập tới
tên Senicianus khắc trên chiếc nhẫn cổ.

Khu vực Lydney được tái khai quật với sự chỉ đạo của nhà khảo cổ Sir Mortimer Wheeler. Ông đã tìm đến nhà văn Tolkien năm 1929 để được cố vấn về cái tên kì lạ của vị thần và cũng đã phát hiện ra mối liên hệ giữa lời nguyền và chiếc nhẫn. Hiện chiếc nhẫn đang được trưng bày tại bảo tàng The Vyne (Anh) cùng với bản in đầu tiên của The Hobbit và bản sao của lời nguyền.

Theo Dân trí

Sunday, February 16, 2014

Hận tình (kỳ 6)

 Hận tính biến thành sát thủ giết người hàng loạt   (Kỳ 6)


Chuyện Cấm Cười / Pmanth - Theo Crime Library


Mùa thu năm 1975, các nhà điều tra đã tìm gặp bạn gái của Ted, Elizabeth Kendall, thu thập tất cả tin tức về Ted. Họ muốn tìm hiểu kỹ càng nơi ăn, chốn ở, thói quen cũng như tính cách của Ted, các chi tiết này, sẽ giúp ích rất nhiều cho việc tìm ra manh mối của các vụ án giết người man rợ của hắn.


Ngày 16, tháng 9, năm 1975, Elizabeth được mời đến Cục điều tra tội phạm ở quận King tiểu bang Washington. Cô cảm thấy rất căng thẳng và sợ hãi, nhưng cho biết sẽ sẵn sàng cung cấp cho cảnh sát tất cả các chi tiết cần thiết để có thể phá án.

Khi được hỏi về Ted, cô nói rằng, trong những đêm xảy ra các vụ án mạng, hắn thường ngủ vào ban ngày và đi ra ngoài vào lúc đêm tối, nhưng hắn đi đâu thì thực sự cô không được biết. Cô cũng cho hay, những năm tháng vừa qua, khả năng ham muốn tình dục của Ted đã rất suy yếu, nhưng khi hắn có hứng thú, thì hắn bắt buộc cô phải phục vụ như một nô lệ, cô nói với hắn cô không muốn làm nô lệ tình dục cho hắn nữa, những lúc đó, hắn tỏ ra rất tức giận.

Sau khi phỏng vấn Elizabeth, các điều tra viên biết được, hắn đã dùng thạch cao của Pháp để làm băng bột trong phòng của hắn, Elizabeth đã nhìn thấy điều đó, khi mới bắt đầu hẹn hò với Ted, cô cũng nói đã thấy một cái rìu nhỏ trong xe của hắn, và sau một tuần, khi Ted viếng thăm hồ Sammamish Park, Janice Ott và Naslund đã được báo cáo bị mất tích.

Các thám tử cũng liên lạc với bạn gái cũ của Ted ở California. Cô gái này cho biết, Tình cảm của Ted đối với cô đã đột ngột thay đổi rất nhanh, đang từ yêu thương, trìu mến biến thành tàn nhẫn, vô cảm.

Ted với mối quan hệ chồng chéo giữa hai người đàn bà, đã có một cuộc sống hai mặt, với đầy những dối trá và phản bội.

Cảnh sát tiếp tục thu thập thêm những bằng chứng cho thấy sẽ sự liên hệ giữa Ted và các nạn nhân đã bị hắn giết.

Cái chết của Lynda Ann Healy, cuối cùng, đã có những dấu hiệu dính líu đến Bundy, qua một người anh em họ của hắn, nhiều nhân chứng khác cũng đã nhìn thấy hắn ở hồ Sammamish trong thời gian Ott và Naslund biến mất, một người bạn cũ của Bundy cũng đã nhìn thấy chiếc vớ da của phụ nữ ở ngăn chứa đồ trong xe của Ted; cộng với việc Ted đã dành rất nhiều thời giờ ở dãy núi Taylor, nơi đã tìm thấy rất nhiều tử thể của các nạn nhân.

Sự nghi ngờ về Ted càng cao, khi cảnh sát phát hiện hắn đã dùng thẻ tín dụng mua xăng tại các thị trấn, những nơi mà một số nạn nhân đã biến mất. Hơn thế nữa, một người bạn của Ted đã nhìn thấy anh ta với cánh tay băng bộ, trong khi không có hồ sơ nào của hắn có các chi tiết hắn đã từng bị gẫy tay. Thật là có quá nhiều bằng chứng, hắn chính là thủ phạm, đã giết rất nhiều người, thế nhưng hắn vẫn tiếp tục nói mình vô tội.

Nạn kiếp


 Carol DaRonch chứng
 Nhân chứng Carol DaRonch


Vào ngày 23, tháng 2, năm 1976, Ted đã được đưa ra xét xử trong vụ bắt cóc Carol DaRonch. Hắn đã ngồi một cách thoải mái trong phòng xử án, với vẻ ung dung và tin chắc sẽ không có chứng cứ gì, có thể kết tội hắn.

Nhưng hắn đã lầm. Khi Carol DaRonch đứng dậy và nói về những thử thách mà cô đã phải chịu đựng của 16 tháng vừa qua.

Khi được hỏi, cô có thể nhận biết kẻ đã tấn công và bắt cóc cô? Cô bắt đầu khóc và chỉ tay vào mặt người đã tự xưng là "Roseland.". Tất cả mọi người trong phòng xử án đều nhìn về phía Ted Bundy.

Hắn đã tỉnh bơ, nhìn chằm chằm vào DaRonch và lạnh lùng nói rằng, hắn chưa bao giờ gặp cô.

Thế nhưng hắn lại không thể chứng minh được, là trong thời gian đó hắn đã ở đâu?


 Ted Bundy tại tòa án
Ted Bundy tại Tòa án


Ted đã bị truy tố với các tội danh trầm trọng bắt cóc, hành hung Carol DaRonch, và bị kết án 15 năm tù.

Trong khi thụ án, Ted phải trải qua một số các thẩm định về tâm lý. Các nhà tâm lý học đã kết luận rằng Ted có một tâm lý phụ thuộc rất lớn, đối với phụ nữ và sự phụ thuộc đó chính là sự "nghi ngờ" và sợ bị "làm nhục".

Trong khi Ted bị giam giữ trong nhà tù ở tiểu bang Utah, các nhà điều tra bắt đầu tìm kiếm bằng chứng liên quan đến các vụ giết Caryn Campbell và Melisa Smith. 

Đồng thời, trong lúc đó, các thám tử đã tìm thấy trong chiếc VW của Ted những sợi tóc giống như tóc của Smith và tóc của Campbell, kiểm nghiệm thêm hài cốt Caryn Campbell, hộp sọ của cô có dấu chứng của sự va chạm với một vật cứng cùn, kết hợp với cái xà beng đã được phát hiện trong xe của Ted một năm trước đó. Vào ngày 22 tháng 10 năm 1976, cảnh sát Colorado đã có đầy đủ bằng chứng để buộc tội Ted đã giết Caryn Campbell.

Vào tháng Tư năm 1977, Ted đã được chuyển giao cho Garfield County Jail ở Colorado để chờ được xét xử. Trong khi chuẩn bị để ra tòa, Bundy đã cảm thấy không hài lòng với vị luật sư đại diện của hắn, và quyết định sa thải ông ta. Ted nghĩ, với những kiến thức về luật, mà hắn đã học được, hắn tin rằng, có thể tự bào chữa cho chính mình, và tin rằng sẽ thành công tại phiên tòa của ngày ​​14 Tháng 11 năm 1977.

Trước mắt, hắn có rất nhiều việc phải làm. Được giảm bớt sự hạn chế của nhà tù, có thể sử dụng các thư viện của tòa án tại Aspen để tham khảo. Nhưng điều mà không ai ngờ đến, tất cả những việc mà Ted đang làm, chỉ là đang chuẩn bị cho kế hoạch của việc đào thoát.

 
Cuộc đào thoát hoàn hảo

 

Bundy trên đường đến tòa án
Bundy trên đường đến tòa án
 
Vào ngày 07 tháng 6, trong một lần đi đến thư viện của tòa án, Bundy đã nhảy ra từ một cửa sổ ở đó, hắn đã bị thương ở mắt cá chân. Tuy nhiên, việc trốn thoát đã thành công một cách thật hoàn hảo.

Lúc đó, ông ta cũng không bị còng tay, hay còng chân, nên điều này đã giúp cho ông ta có thể trà trộn với mọi người chung quanh một cách dễ dàng, không bị ai chú ý.  

Cảnh sát Aspen đã nhanh chóng thiết lập các rào chắn chung quanh thị trấn, họ ráo riết truy lùng Ted, chó săn cũng được dùng đến để đánh hơi và một đội tìm kiếm đông đảo đến 150 người, với hy vọng có thể tóm cổ Ted. Nhưng Ted đã rất khôn ngoan, nhanh chóng rời khỏi thị trấn này trong một thời gian ngắn nhất, và mặc cho bao nhiêu sự truy lùng vất vả của rất đông cảnh sát, bóng dáng của tên tội phạm vẫn biệt tích. 
(đón đọc kỳ 7)

 
Copyright © 2013 Kinh dị (Pmanth) | Powered by Blogger