Sunday, September 28, 2014

Nhật: Bé gái 6 tuổi bị bắt cóc, giết chết rồi cắt rời thi thể



KOBE - Cảnh sát Nhật đã bắt giữ một người đàn ông 47 tuổi, sau khi thi thể bị cắt rời của một bé gái 6 tuổi được tìm thấy trong nhiều túi ni lông được giấu ở gần nhà cô bé. 

Sự việc hiện đang gây chấn động tại Nhật, do quốc gia này có tỷ lệ tội phạm ở mức thấp nhất thế giới, và loại tội phạm bạo lực là vô cùng hiếm.

Bé Mirei Ikuta bi mất tích ở thành phố Kobe, miền Tây Nhật Bản từ ngày 11 tháng 9 vừa qua sau khi tan học. Việc trẻ em 6 tuổi ở Nhật, thậm chí là ở các thành phố lớn, tự đi bộ một mình từ trường về nhà được coi là điều rất thông thường.



Nhà chức trách hôm thứ tư cho biết, thi thể bị cắt rời của cô bé 6 tuổi đã được tìm thấy trong nhiều túi ni lông khác nhau ở gần nhà cô bé. Cảnh sát sau đó đã bắt giữ Yasushiro Kimino, 47 tuổi, một người thất nghiệp sống gần đó.



Sau khi Mirei mất tích, cảnh sát đã tiến hành một cuộc tìm kiếm rộng lớn, nhưng không có bất kỳ manh mối nào cho mãi đến tận mãi ngày Thứ Ba, khi các túi đựng thi thể được giấu trong bụi rậm cách nhà cô bé 100 mét bắt đầu bốc mùi. Cảnh sát cho biết, các túi chứa hầu hết phần thi thể của bé gái, nhưng một số phần khác vẫn chưa được tìm thấy. 



Quần áo và giày xăng-đan của bé cũng được tìm thấy tại hiện trường. Có 6 túi đựng thi thể của nạn nhân, và trong 1 chiếc túi, cảnh sát đã tìm thấy 1 thẻ ghi danh có tên của nghi can đã giết hại bé gái.
(Theo Người Việt Tự Do)

Khu rừng "Aokigahara Jukai ma quái"




Aokigahara Jukai hay "Biển cây" là một khu rừng nằm dưới chân núi Phú Sĩ. Nằm ở quận Yamanashi, Phú Sĩ, là ngọn núi cao nhất Nhật Bản (3,776m), nổi tiếng và sườn núi có nhiều hồ nước và rừng. 


* Xem và được giải thích về "khu rừng biển chết" dưới chân núi Phú Sĩ  


Khu rừng Aokigahara Jukai nằm ở sườn Tây Bắc, hình thành từ dòng dung nham do đợt phún xuất năm 864. Tuy chỉ có 1.200 năm tuổi và diện tích khiêm tốn (3,000 mẫu), khu rừng này đã nổi tiếng vì các huyền thoại và những hiện tượng kỳ lạ xảy ra tại đấy.

Người ta chỉ mất 3 hay 4 giờ để đi bộ từ đầu này sang đầu kia của diện tích 3,000 mẫu, thế nhưng trong khu rừng này, điều đó rất khó thực hiện.





Huyền thoại kể rằng, những ai bước vào đại dương cây cối đó chưa bao giờ trở ra. Ngay cả hiện nay cũng có nhiều người thực hiện những chuyến dã ngoại bị lạc đường.

Hài cốt của họ hoặc phần thi thể bị "thứ gì" ăn bớt luôn được tìm thấy trong khu rừng âm u, rậm rạp đó. Đến lượt những ai đi tìm kiếm các nạn nhân hoặc muốn làm sáng tỏ bí ẩn của khu rừng lại bị lạc đường.




Một truyền thuyết cổ cho rằng có rất nhiều dơi sống trong rừng. Chúng sẽ tấn công những du khách và làm họ chết ngạt bằng cách che phủ mặt.

Trong khu rừng đó, một chiếc la bàn sẽ mất hướng Bắc và chỉ hướng Nam hoặc chỉ lệch 90 độ.

Nhiều người bảo rằng nếu đi theo la bàn, bạn chỉ đi vòng quanh rồi trởi lại điểm xuất phát. Sự rối loạn hoạt động của các dụng cụ điện tử cũng được ghi nhận.

Rừng Aokigahara Jukai rất rậm nên ánh mặt trời khó lọt qua, chỉ có khu bìa rừng là tương đối thưa. Rất nhiều người nói lên rằng không thể nào ngẩng đầu lên, bạn chỉ thấy một khoảng nhỏ của bầu trời. Ngay cả thiết bị GPS (định vị qua vệ tinh) cũng khó hoạt động do cây rừng quá dày đặc.





Khung cảnh chung quanh giống nhau khiến cho bạn mất khả năng định hướng. Nếu nhìn thẳng phía trước và bước đi, bạn sẽ có nguy cơ bị trượt ngã vì mặt đất có vẻ bằng phẳng, nhưng thật ra lại thấp đến 30 cm bên dưới một lớp lá cây mục và rễ cây dày.




Trong rừng có nhiều ổ voi to và sâu do nền là dung nham. Người ta cũng rất dễ ngã xuống hố và kinh hoàng khi đối mặt với các bộ xương đã nằm đó từ lâu. Sẽ chẳng có sự cứu giúp nào nếu bạn đi một mình. Có rất nhiều hang động kỳ lạ ẩn bên dưới mặt đất. Lạ lùng hơn nữa là chúng bị giam hãm dưới lớp tuyết, dù là mùa hè.

Nhiều người bị lạc lối trong địa ngục xanh đó, đi lang thang suốt nhiều ngày, bắt gặp đây đó vài bộ xương và thi thể đang phân hủy, rồi đến lượt họ bị chết đói trước khi làm bữa cho thú hoang.

Tất cả những hiện tượng đó cộng với các sự việc khác đã tạo nên nhiều huyền thoại đáng sợ về quái vật, thần lùn và ma quỷ lảng vảng trong rừng.

Năm 1959, nhà văn Seicho Matsumoto đã viết một truyện ngắn về "khu rừng tuyệt đẹp bị bỏ rơi, hoang sơ" đó, đồng thời tuyên bố rằng đấy là một nơi lý tưởng để chết một cách thầm lặng mà người ta không thể tìm thấy xác. Truyện có nhan đề "Kuroi Jukai" (khu rừng đen) đó đã được đăng trên một tạp chí, kết thúc bằng vụ tự sát của những cặp tình nhân. Sau khi truyện được đăng khu rừng đen trở thành địa điểm nổi tiếng để tự sát.





Năm 1993, một nhà văn khác Wataru Tsutsumi, ấn hành một quyển sách đáng sợ: Sách hướng dẫn đầy đủ về tự sát. Ông ta chỉ ra vài địa điểm chính xác trong rừng để treo cổ và đó là những nơi mà người ta khó tìm thấy xác, do vậy sẽ kết luận là đương sự đã mất tích.

Sau đó, tỷ lệ tự tử đã gia tăng đáng kể tại Nhật Bản và nhiều thi thể được tìm thấy tại đúng những nơi mà sách đã chỉ dẫn, dưới chân họ là tác phẩm của Wataru Tsutsumi.

Do độ ẩm cao và số lượng chim muông, dã thú rất nhiều, nên các thi thể phân hủy rất nhanh trong khu rừng âm u đó. Một báo cáo kể lại chuyện một phụ nữ được tìm thấy 3 ngày sau khi đi lạc. Thi thể của bà bị kiến và loài gặm nhấm hủy hoại đến mức không còn nhận dạng được. Nhiều người đến cắm trại ở đấy đã chứng kiến những cảnh tượng ghê rợn và họ đã đưa hình ảnh lên Internet để cảnh báo người dân và làm nản lòng những ai có ý định tự tử.





Dù sao vẫn có nhiều chuyến dã ngoại được tổ chức trong rừng để người ta có thể thưởng ngoạn phong cảnh thiên nhiên hoang dã. Tuy nhiên, trên những thân cây có các tấm biển mang thông điệp lạ lùng

"Xin hãy liên lạc với cảnh sát trước khi bạn quyết định chết"; hoặc

"Xin hãy xem lại hành động của bạn".

Ngoài ra, những tấm biển đó cũng cảnh báo người ta đừng đi qua khỏi các lối có đánh dấu, cho dù chỉ một khoảng ngắn, bởi vì người ta có thể ngã xuống một khe rãnh, hoặc đối mặt với một bộ xương người hay một cái xác còn nóng hổi.







Có vài người đã gặp rủi ro chỉ cách đường mòn vài mét. Vì sao thế? Bởi vì rất khó đi sâu vào khu rừng đó. Ở một vài nơi, đi 300m phải mất 1 giờ. Thực vật rất dày đặc nên chỉ cần đi sâu vào vài km để nhận ra rằng chẳng có âm thanh nào ngoại trừ tiếng của rừng cây và gió.

Khốn nổi, số vụ tự tử tại đấy hầu như luôn gia tăng. Bình quân mỗi năm người ta phát hiện được từ 30 đến 50 cái xác. Một vài năm, con số đạt kỷ lục, chẳng hạn như năm 2003 có đến 105 thi thể được tìm thấy. Một số xác là do tự tử, còn số khác bị lạc lối. Có nhiều nhóm cứu trợ thường đến thăm dò khu rừng để phát hiện các hài cốt và thi thể.





Để không bị lạc, họ dùng những dải băng nhựa để đánh dấu đường đi, sau đó chúng được để lại tại chỗ. Rất nhiều người đã thoát ra khỏi khu rừng và sống sót nhờ vào các dãi băng cứu tinh đó.

Bên bìa rừng có một trại huấn luyện của quân đội. Một số binh sĩ nói rằng bạn không nên nhìn vào rừng trong lúc tập luyện, vì dường như nó cuốn hút bạn một cách khó cưỡng lại được.

Nhiều câu chuyện cũng kể về những người đã chứng kiến sự xuất hiện của ma quái. Có lẽ linh hồn của những kẻ tự tử đã bị nguyền rủa phải lang thang mãi mãi trong khu rừng.






Người ta đồn rằng, Aokigahara là nơi giải tỏa của các hồn ma đã bị tước đi sự sống quá sớm do tự tử hay bị giết. Chúng kêu gào nỗi đau khổ qua tiếng gió. Những kẻ chuộng thế giới tâm linh cho rằng ngay cả cây cối cũng có năng lực ma quái tích tụ từ bao đời. Năng lực này đến từ những kẻ tự tử và sẽ làm mọi cách để lôi cuốn bạn vì chúng không muốn bạn rời khỏi nơi hắc ám đó.





Tuy nhiên, vẫn có những nhân vật kiểm lâm làm việc tại đấy. Thỉnh thoảng họ lại bắt gặp một thi thể đang thối rửa, đang treo cổ hay bị thú hoang ăn mất một phần. Thế là họ phải đưa thi thể về nhà xác tại thị trấn Aokigahara.

Trong phòng để xác có hai giường, một cho cái xác và một cho nhân viên. Điều này khiến bạn ngạc nhiên, nhưng người ta đồn rằng, nếu cái xác bị bỏ mặc trong phòng, linh hồn sẽ kêu khóc suốt đêm và đi lang thang trong nhà xác. Do vậy, mỗi ngày, các nhân viên phải bắt thăm để xem ai lãnh nhiệm vụ đáng sợ đó.

Vì sao số người tự tử ngày càng tăng trong khu rừng bí hiểm đó? Điều gì thật sự diễn ra trong mê cung cây cối Aokigahara Jukai và có điều bí ẩn gì tại đấy?
(Tuần Báo Mới - Theo Les Mystèsteres du Monde)

Friday, August 29, 2014

Nhân viên nhà xác "sinh hoạt tình dục" với hơn 100 thi thể


 nhan-vien-nha-xac-tung-quan-he-voi-hon-100-thi-the_1.jpg

Một nhân viên trông coi nhà xác tại bang Ohio (Mỹ) thừa nhận từng quan hệ với hơn 100 xác nạn nhân nữ.
 

Đứng trước tòa quận Hamilton, Kenneth Douglas khai đã thực hiện hành vi bỉ ổi này chủ yếu từ năm 1976 - 1992 khi làm công việc trông coi nhà xác.

Hắn còn thản nhiên nói rằng mỗi khi uống rượu, hút ma túy, hắn thường tiến đến nạn nhân để thỏa mãn dục vọng. Thậm chí gã còn đánh đập cả xác chết.

Vợ của "kẻ bệnh hoạn" này phàn nàn rằng hắn sặc mùi sex mỗi khi trở về nhà sau ca làm.

Cô từng cảnh báo với cấp quản lý nhà xác về tình trạng trên nhưng không có bất kì một hành động ngăn chặn nào được đưa ra.

Trong số các nạn nhân của Kenneth có Charlene Appaling (23 tuổi), người mà hắn quan hệ đúng hôm cô bị bóp cổ tới chết và đang mang thai 6 tháng.

Một người khác là cô gái 19 tuổi tên Karen Range nhưng lần này hắn bị bắt quả tang.

Tuy nhiên, tội của Kenneth chỉ được đưa ra ánh sáng sau khi David Steffen - người bị cho đã giết Range, kháng cáo bản án khép y tội giết người và hiếp dâm.

Từ đây, nhà chức trách lật lại vụ án và xét nghiệm ADN họ thu được kết quả cho thấy trên xác của Range có tinh dịch của Kenneth.

Thể thao hàng ngày đưa tin, sau khi có kết quả xét nghiệm ADN trên, năm 2008 Douglas cúi đầu nhận tội và phải thụ án 3 năm tù.

Tuy nhiên, mãn hạn tù, tên này vẫn chứng nào tật ấy, hắn tiếp tục thực hiện 2 vụ hiếp xác ngay trong năm 2012.

Lần này, hắn cũng không thoát được pháp luật khi người nhà các nạn nhân quyết đi đến cùng vụ việc.

(Theo Vietyo)

Sunday, August 17, 2014

Chuyện kinh dị: Nụ cười của người đã chết


 



 Chồng tôi, Bert có một thói quen làm tôi rất khó chịu, lúc nào cũng cười được, khiến nhiều lúc tôi rất ghét. Trong mười lăm năm chung sống với anh ta, phải có tới mười hai lần tôi tính đến chuyện giết anh ta. Tuy nhiên, tôi chưa thực hiện, bởi cũng không thể giết người nếu không có lý do và cái cớ gì hết. 


Nhưng rồi Bert đã tạo cho tôi một cái cớ. 

    Tối hôm ấy, anh ta về đến nhà, mặt cau có: 


    - Betty, hôm nay anh gặp một chuyện xấu xa. Jack biển thủ một số tiền của Hội! Sáng mai anh sẽ tố cáo với cơ quan cảnh sát. 


    Tôi giật bắn người. Jack là nhân tình của tôi. Anh là thư ký riêng cho Bert và được Bert trả lương hậu hĩ. Nhưng Jack thích tiêu xài. Nói cho cùng, đây là lỗi của Bert. Nếu như Bert không bủn xỉn thì tôi đã có đủ tiền để cho Jack số anh ấy cần. 


    - Nếu vậy anh ta sẽ ngồi tù mất - tôi kêu lên - Nhưng chiều chủ nhật anh đã đi Mehicô. Nếu anh làm cho Jack bị bắt ngày mai, thì trong hai tuần anh đi vắng, văn phòng Hội sẽ bàn tán chuyện này và anh lại không có nhà để thanh minh. Tốt nhất là để đến hôm anh về đã. 


    - Em nói chí lý - Bert nói rồi ôm bụng, nhăn mặt. Từ lâu anh đã bị đau dạ dày vì ăn uống không chịu giữ gìn - Thôi được, để hôm nào đi Mehicô về anh sẽ tố cáo cũng được. 


    - Từ nay đến hôm đi, anh đừng tỏ vẻ gì để Jack nghi, đúng không, Bert? 


    - Cũng lại rất chí lý. Em nói bao giờ cũng đúng - Và anh cười toe toét. Bert có thói lúc nào cũng cười được, dù chuyện chẳng đáng cười chút nào hết. - Thôi, anh đi ngủ đây. Tối mai lại có buổi chiêu đãi lớn. Và sẽ có mặt Gordon mới thú chứ! 


    Gordon là nghệ sĩ hề nổi tiếng, chuyên dẫn chuyện trên đài Tryền hình, chương trình hài hước: "Cứ tìm đi, bạn sẽ thấy!". Bert rất mê ông ta và không bỏ một buổi trình diễn nào của Gordon. 


    Bert lên gác rồi, tôi ngồi lại một mình trong phòng khách. Ôi, Jack yêu quý! Anh ấy cao lớn, đẹp trai và biết cách đánh thức dậy mọi dây thần kinh, mọi thớ thịt của tôi. Bert lại hay phải đi công việc ở nơi xa, cho nên Jack càng có nhiều dịp bù lại cho tôi những thời gian tôi phải chịu đựng với lão chồng vô duyên. Nếu Jack phải ngồi tù thì tôi mất đi niềm sung sướng tột cùng ấy. Chưa kể rất có thể Jack sẽ nói ra hết mối quan hệ dan díu với tôi để kiếm tìm lòng khoan dung của Bert. Khi ấy, dứt khoát Bert sẽ tống cổ tôi ra vỉa hè và tôi sẽ lại không có đồng xu trong túi y hệt hồi chưa lấy Bert. 


    Tôi nhấc điện thoại gọi cho Jack: 


    - Anh yêu - tôi cố nói rất khẽ - Tối mai anh đến em nhé. Bert phải đi dự chiêu đãi. Em có chuyện cần bàn với anh. Không, đừng hỏi em chuyện gì. Chỉ biết là rất hệ trọng. Rất, anh nghe rõ chưa? Rất hệ trọng cho hai chúng ta! Thôi, gặp nhau em sẽ nói. 


    Tôi đặt máy xuống trước khi Jack kịp hỏi thêm. Sau đấy, tôi ngồi vào bàn ghi ra giấy những suy nghĩ của tôi. Tôi có kinh nghiệm muốn suy nghĩ rành mạch, tốt nhất là ghi ra giấy rồi nhìn vào đó mà cân nhắc. Gạch xóa, thêm bớt một lúc, tôi đã vạch xong kể hoạch mà tôi tính sẽ thi hành vào tối Chủ nhật, là buổi tối theo dự tính, Bert sẽ ra ga để đáp máy bay đi Mehicô. 


    Tôi xé vụn mảnh giấy vứt vào giỏ giấy lộn rồi đi ngủ.
    


    Đã đến chủ nhật. Chiều nay Bert sẽ ra ga xe lửa để ra thành phố, đáp máy bay đi Mehicô. Cũng sắp là lúc chấm dứt cuộc đời của anh ta. Tất nhiên Bert chưa biết gì hết, vẫn cười toe toét và đùa giỡn, kể chuyện tiếu lâm cho vợ nghe rồi lại tự mình cười rũ rượi. 
    Tôi làm bữa ăn tiễn chồng lên đường và Bert mời cả Jack để làm như không có chuyện gì. Tuy thỉnh thoảng Bert ôm bụng đau đớn, nhưng chỉ lát sau, đỡ đau, anh ta lại làm trò và cười vang. Anh ta kể cho tôi và Jack nghe về cuộc gặp với nhà hài hước nổi tiếng Gordon hôm trước cùng những câu nói cực kỳ hóm hỉnh của ông ta. 


    Jack có vẻ hồi hộp. Mồ hôi đổ trên trán và bàn tay anh nhiều lần run lên. Nhưng Bert không nhận thấy gì hết. Lát sau, Bert nói: 


    - Tôi xuống lấy xe đem ra đỗ ở cửa nhà nhé? Cẩn thận thế kẻo đến lúc nổ máy lại tắc tịt thì gay.
    Anh ta cười lớn và lúc đã ra ngoài, tôi còn nghe thấy anh ta tiếp tục cười. Đúng là mình vớ phải thằng chồng vô duyên! Jack ngồi lại, thấm mồ hôi trán, nói giọng lo lắng: 


    - Betty! Chẳng lẽ không còn cách giải quyết nào khác nữa à? Ý anh muốn nói là nếu anh ngồi tù thì nhiều lắm cũng chỉ một năm thôi. Mà nếu anh nói khó với Bert thì có khi không phải ra tòa ấy chứ. Bert xưa nay tính tình rộng rãi, dễ tha thứ cho người nào tỏ ra ân hận. 


    - Anh yêu, em hiểu anh đang băn khoăn. Nhưng anh chưa biết lão chồng em đấy thôi. Lão thâm lắm. Lão không tha thứ đâu. Lão sẽ bắt anh phải chịu hình phạt cao nhất. Và khi anh đã ra tù, lão cũng còn tiếp tục trả thù. Với lại anh phải nghĩ đến em chứ. Dù một năm thôi em cũng không sao chịu nổi. 


    Tôi ôm anh. Hai đứa hôn nhau một lúc lâu, đê mê. Lúc buông tôi ra, Jack nói: 


    - Thôi được. Vì em, anh dám làm mọi thứ. Vả lại, cũng không còn cách nào nữa thật. 


    - Anh yên tâm, anh yêu. Em đã trù tính cặn kẽ cả rồi. 


    Bert quay lên. Tôi đã tập cách giấu kín tình cảm nên anh ta không biết gì hết. 


    - Em nhét lọ thuốc dạ dày vào vali của anh rồi chứ, Betty? 


    Tôi gật đầu và chợt nhìn thấy có vết bẩn trên áo, chắc là lúc ôm tôi hôn, trên tay đang cầm ly, Jack đã làm sánh rượu ra. 


    - Ôi, em phải thay áo mới được! 


    Nói xong, tôi chạy lên gác thay áo. Lúc tôi xuống thì Bert và Jack đã ngồi trong xe. Bert đang kể cho Jack nghe về một thư ký của anh ta ngày trước do thụt két đã phải ngồi tù sáu năm. Tôi biết Bert phịa, cốt để dọa Jack. Càng hay! Càng làm Jack quyết tâm giết Bert hơn. 


    Tôi cầm tay lái. Bert ngồi ghế trước bên cạnh tôi, còn Jack ngồi ghế sau. Dọc đường Bert liên tiếp kể chuyện tiếu lâm và ca ngợi tài hài hước của ông Gordon. Và chỉ mỗi mình anh ta cười ầm lên. Jack chỉ hơi mỉm cười, chắc trong lòng đang rất hồi hộp không còn bụng dạ đâu nghe chuyện hài hước. 


    Gần đến ga xe lửa, đến một chỗ hai bên là cánh đồng trống trải, tôi đỗ xe lại. 


    - Xe làm sao à? - Bert ngạc nhiên. 


    - Không, - tôi đáp - Nhưng hôm nay trời đẹp, ta ngắm phong cảnh một chút. Còn sớm. Cứ bao giờ thấy tàu đến, ta ra ga cũng kịp. Nghe báo tàu bao giờ cũng đến trễ, nửa giờ là ít. 


    - Em nói đúng, Betty! - Bert nói - Ôi anh nhớ lại một chuyện hài hước. Có một thằng cha chuyên môn nhỡ tàu, một hôm y... 


    Tôi không nghe. Tôi ngán đến tận cổ cái thói kể chuyện hài hước của anh ta rồi. Bỗng hai luồng sáng lóe lên từ phía xa. Tàu đến. 


    - Đi đi, em! - Bert giục. 


    - Đúng. Jack! - Tôi ra hiệu lệnh. Jack liền cầm khúc ống nước bằng kẽm quật mạnh lên đầu Bert. Bert thét lên, quay đầu lại nhìn, nhưng Jack quật luôn một đòn nữa và Bert gục hẳn. Tôi không ngờ chóng vánh đến thế. Đột nhiên, Jack kêu lên hoảng hốt. 


    - Ông ta chưa chết! 


    Tôi lắng nghe và đúng là có tiếng khò khè từ cổ họng Bert thoát ra, nhưng tiếng rên đã rất yếu. Tôi nói: 


    - Nhưng chỉ một lát thôi. 


    Đúng thế. Chỉ lát sau tiếng khò khè đã hết. Máu chảy xuống nệm, nhưng tôi đã chuẩn bị để sẵn một tấm khăn bông dày. Tôi lấy tấm khăn khác trùm lên đầu Bert, ấn đầu anh ta thấp xuống để người bên ngoài xe có ngó vào cũng không thấy. 


    - Đến ngôi nhà có ma! - Tôi nói và nổ máy. Vài phút sau, tôi quặt xe xuống con đường nhỏ và đi vào bãi lầy. 


    Chẳng là ở đây có một ngôi nhà tồi tàn giữa một khu vườn rộng, thuộc sở hữu của Bert. Đã có thời hai vợ chồng sống ở đây. Ngôi nhà có ma cho nên ít lâu sau tôi đòi Bert phải rời nơi đó. Từ đấy, ngôi nhà vẫn bỏ hoang và bây giờ đổ nát rất thảm hại. Trận bão năm ngoái lại làm đổ một cây to, rơi xuống đúng mái nên trông bây giờ càng thảm thương. 


    - Ta đào hố dưới tầng hầm chôn lão. Em có mang theo thuổng và cả cào để cào cho phẳng nắp mộ rồi. 


    Tôi đỗ xe, lôi xác Bert ra để tạm ngoài vườn, rồi dẫn Jack vào nhà. Lúc Jack đào xong huyệt, chúng tôi ra định khiêng xác Bert vào thì không thấy anh ta đâu. Chúng tôi hoảng hốt tìm xung quanh. Đột nhiên, Jack kêu lên: 


    - Nhìn này, Betty! 


    Tôi cúi xuống, thì ra một vỏ bao thuốc lá. 


    - Hay vừa có người đến đây và đưa Bert đi? - Jack hốt hoảng nói. 


    Tôi xem kỹ bao thuốc, bao ẩm và rõ ràng là bị vứt đây đây đã khá lâu. 


    - Nơi này thỉnh thoảng vẫn có người đến cắm trại chơi vì là hơi vắng vẻ. Nhất là mấy cặp nhân tình, mò đến đây cho kín đáo, có vậy thôi. Không có ai đến hết. 


    Chúng tôi tiếp tục tìm. Bỗng dưới ánh sáng chiều tà lúc trời sắp tối, tôi thấy một bụi cây động đậy. Tôi vội chạy đến. Bert trong đó, đang bò rất vất vả. 


    - Betty yêu quý - anh ta nói thều thào - Việc em làm vừa rồi đúng là hài hước. Nhưng anh chưa chết hẳn. Em phải làm lại vậy - rồi anh ta cười nhe cả răng. 


    Nhưng cũng đúng lúc ấy, anh ta giẫy một cái rồi bất động. Hai mắt nhắm lại, lăn ngửa ra đất. Tôi sờ mạch. Bây giờ thì Bert đã chết hẳn. Chúng tôi khiêng anh ta vào nhà, đưa xuống tầng hầm. Jack run lẩy bẩy. Anh ta rất sợ. Lát sau, chôn Bert xong, chúng tôi ra xe. Jack nhấc chai rượu tu một ngụm. Chúng tôi ra ga. Jack đem gởi va li của Bert và cặp giấy tờ vào ngăn "gửi hành lý". Làm thế, đến khi phát hiện Bert mất tích, cảnh sát sẽ nghĩ rằng Bert ra ga sớm, gửi hành lý để đi uống gì đó và mất tích ngoài phố.
   
    Hôm đó là Chủ nhật. Mọi sự trót lọt một cách quá đơn giản. Nhưng đến ngày thứ ba, tôi nhận được một lá thư của Bert, đóng dấu bưu điện ngày thứ hai. Chỗ tên người gửi đề: 


    "Người đã quá cố Bert Willoughby. Tầng hầm. Ngôi nhà có ma." 


    Vậy là sao? "Quá cố" có nghĩa anh ta đã chết! Tôi luống cuống bóc phong bì. Và đây là nội dung lá thư: 


    "Betty thân yêu, 


    Chào em. Thay mặt những người đã chết, anh chào em và khen ngợi vụ giết người đầu tiên của em trên đời. Em là cô gái thông minh và can đảm, nhưng vì là lần đầu, chưa có kinh nghiệm, nên em làm chưa gọn lắm. Anh rất cảm ơn em là đã chấm dứt cho anh nỗi đau đớn liên miên. 


    Đau đớn gì à? Anh bị ung thư dạ dày và chỉ vài tuần nữa anh sẽ chết. Anh không nói với em vì nghĩ cũng chẳng để làm gì. Anh muốn được chết cho mau để khỏi phải chịu nỗi đau đớn kéo dài, mà đằng nào rồi cũng chết. 


    Anh biết em với Jack đã phản bội anh từ lâu và nhân dịp này anh tạo điều kiện cho em có cớ để giết anh. Anh phóng đại chuyện cậu ta ăn cắp tiền của Hội. Anh nghe lỏm điện thoại em gọi cho cậu ta. Anh cũng nhặt những mảnh giấy em tính toán kế hoạch giết anh mà em xé vụn và chắp lại để đọc. Anh rất mừng thấy kế hoạch của em chu đáo. 


    Lúc ra xe, thấy Jack vẫn còn ngập ngừng, anh đã bịa ra câu chuyện tên thư ký của anh biển thủ tiền công quỹ và bị tù sáu năm để khích cậu ta. 


    Cảm ơn em lần nữa, em yêu quý. Gởi lời hỏi thăm Jack. 


    Yêu em. Bert."


    Tôi đang đọc đi đọc lại lá thư để hiểu hết ý nghĩa thật của nó, thì có tiếng gõ cửa. Cảnh sát vào và yêu cầu tôi đến Tòa án để quan chức ở đó thẩm vấn về cái xác của ông Bert Willoughby. Tôi sửng sốt và kinh hoàng. Tại sao họ lại biết được? Hay Bert, "người quá cố" đã gửi thư cả cho họ? 


    Thì ra trước hôm đi, Bert đã năn nỉ một quan chức cảnh sát hãy cố gắng xem chương trình "Hãy tìm và bạn sẽ tìm thấy" trên truyền hình vào tối thứ hai. Trong đó, ông Gordon nhà hài hước sẽ kể một câu chuyện tiếu lâm có nói đến một cái xác vô thừa nhận chôn dưới tầng hầm của "ngôi nhà có ma" gần con đường ra ga xe lửa! 


    Sau này, trước khi ra Tòa chịu án cùng với Jack, tôi còn được biết là chính Bert trước khi "đi Mehicô" đã khẩn khoản yêu cầu nhà hài hước diễn tiết mục đúng như Bert đã viết và đưa vào chương trình của ông tối Thứ hai! Và, tất nhiên lá thư cho tôi anh ta cũng viết từ trước và nhờ ai đó chiều thứ hai mới bỏ vào thùng thư!

Robert Arthur

Kinh hoàng với tên Nhật Bản ăn thịt bạn gái

 sagawa-300x235.jpg


Đó là những trích đoạn trong 1 cuốn sách của Issei Sagawa - kẻ ăn thịt bạn gái thật ghê rợn người Nhật Bản. Điều đặc biệt ở đây là, sau khi phạm tội một cách ghê rợn, hắn vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và sống tới tận bây giờ.



sagawa_004.jpg


Issei Sagawa sinh năm 1949 tại quận Hyogo, Kobe, Nhật Bản, trong một gia đình giàu có và thế lực. Tốt nghiệp trung học, hắn sang Paris (Pháp) và tốt nghiệp chuyên ngành văn học Anh. Sau đó, tại đây, hắn quen Renée Hartevelt, một cô gái Hà Lan, là sinh viên văn học Pháp học viện Sorbonne.




renee-hartevelt.jpg


Một buổi tối năm 1981, Issei mời Renee về nhà mình viện lý do trao đổi về văn học.




sag_001.jpg

Khi hai người chuẩn bị ăn tối và Renee thì đang ngồi ở bàn đọc sách, Issei lấy một khẩu súng và từ từ tiến lại gần cô ta.


sag_002.jpg


Một phát đạn xuyên thủng cổ của Renee khiến cô chết ngay lập tức. Sau khi bắn bạn gái, Issei cảm thấy đột ngột bị sốc và bàng hoàng. Nhưng ngay sau khi tâm trí thức tỉnh, hắn đã nhớ ra công việc mình cần tiến hành - Ăn thịt cô ta. Nhưng trước khi cắt cơ thể của Renee thành nhiều phần, Issei đã quan hệ tình dục với cái xác đó. Hắn miêu tả lại trong cuốn sách của mình:

"Tôi thật ngạc nhiên, cô ta là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng gặp. Cao, tóc vàng với làn da trắng tinh khiết"



1274643827104.jpg
 
Một hình ảnh hiếm hoi của Renee khi còn sống, được chụp bởi chính tên bạn trai ăn thịt cô - Issei.
Issei bắt đầu xẻ thịt Renee và ăn chúng. Hắn làm vậy bắt đầu từ phần hông.



sag_009.jpg


Sau đó tới chân



sag_011.jpg


Khi bị phỏng vấn, hắn nói: "Thịt của cô ta không ngon như tôi tưởng, nó quá béo"



sag_012.jpg

 Hắn còn miêu tả rằng "Thịt của Renee "mềm" và "không mùi" giống như cá ngừ"



sag_010.jpg  

Trong hai ngày, hắn lần lượt ăn các bộ phận của cơ thể cô ta:



sag_013.jpg  

Và giấu chúng trong tủ lạnh:


sag_004.jpg
picture-84.png?w=700  

Khi cần ăn thì bày ra 
 

sag_005.jpg
sag_003.jpg

Khi thấy cần phải phi tang cái xác, Issei bỏ những phần cơ thể còn sót lại vào trong một chiếc vali và ném ra một cái hồ. Nhưng cảnh sát đã tìm thấy chúng.


sag_006.jpg
sag_007.jpg
sag_008.jpg

Hắn bị bắt và đem ra xét xử trong hai năm. Tuy nhiên, cha của Issei rất giàu có và có thế lực, đã thuê cho hắn một luật sư nổi tiếng. Issei sau đó đã thoát tội với lý do tâm thần (trên thực tế là hắn chả bị sao cả).


sagawa_012.jpg
sagawa_023.jpg


Cho đến nay, hắn vẫn đang sống trong sung sướng và giàu có ở Tokyo. Hắn còn nổi tiếng ở Nhật Bản với những cuốn tiểu thuyết về ăn thịt người từ chính kinh nghiệm bệnh hoạn của hắn, cùng với nhiều hoạt động nghệ thuật khác cũng bệnh hoạn ko kém.



Sagawa_clip_image002_0001.jpg
Sagawa_clip_image012.jpg
Sagawa_clip_image020.jpg



Xuất bản cuốn sách về ăn thịt người:


1.jpg
2.jpg


Và phim khiêu dâm




Sagawa_clip_image001.jpg


Kịch bản của bộ phim "Bữa tiệc cuối cùng" của điện ảnh NB năm 2005 được xây dựng trên vụ ăn thịt người ghê rợn của Issei:


Và đây là kẻ giết người sau ngần ấy năm, lên TV và miêu tả về quá trình xẻ thịt bạn gái:



sagawa_132.jpg

VÂNG! ĐÓ LÀ ISSEI SAGAWA VÀ CÂU CHUYỆN KINH HOÀNG VỀ SỞ THÍCH ĂN THỊT NGƯỜI BỆNH HOẠN CỦA HẮN. TÔI BIẾT CẢM XÚC CỦA CÁC BẠN LÚC NÀY KHI BIẾT VỀ SỐ PHẬN CỦA HẮN SAU KHI GÂY RA TỘI ÁC GHÊ TỞM ĐÓ (Vietyo.com)



Kinh hoàng với tên Nhật Bản ăn thịt bạn gái






Nếu tôi có một bữa tối, có lẽ tôi sẽ không ăn thịt cô ta



 

Đó là những trích đoạn trong 1 cuốn sách của Issei Sagawa – kẻ ăn thịt bạn gái ghê rợn người Nhật Bản. 

Điều đặc biệt ở đây là, sau khi phạm tội một cách ghê rợn, hắn vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và sống tới tận bây giờ.


 

Issei Sagawa sinh năm 1949 tại quận Hyogo, Kobe, Nhật Bản, trong một gia đình giàu có và thế lực. 

Tốt nghiệp trung học, hắn sang Paris (Pháp) và tốt nghiệp chuyên ngành văn học Anh. Sau đó, tại đây, hắn quen Renée Hartevelt, một cô gái Hà Lan, là sinh viên văn học Pháp học viện Sorbonne.



 

Một buổi tối năm 1981, Issei mời Renee về nhà mình viện lý do trao đổi về văn học.


 

Khi hai người chuẩn bị ăn tối và Renee thì đang ngồi ở bàn đọc sách, Issei lấy một khẩu súng và từ từ tiến lại gần cô ta.



 


Một phát đạn xuyên thủng cổ của Renee khiến cô chết ngay lập tức. Sau khi bắn bạn gái, Issei cảm thấy đột ngột bị sốc và bàng hoàng. Nhưng ngay sau khi tâm trí thức tỉnh, hắn đã nhớ ra công việc mình cần tiến hành – Ăn thịt cô ta. Nhưng trước khi cắt cơ thể của Renee thành nhiều phần, Issei đã quan hệ tình dục với cái xác đó. Hắn miêu tả lại trong cuốn sách của mình: 

“Tôi thật ngạc nhiên, cô ta là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng gặp. Cao, tóc vàng với làn da trắng tinh khiết

 


Một hình ảnh hiếm hoi của Renee khi còn sống, được chụp bởi chính tên bạn trai ăn thịt cô – Issei.
Issei bắt đầu xẻ thịt Renee và ăn chúng. Hắn làm vậy bắt đầu từ phần hông


 

 

Sau đó tới chân



 


Khi bị phỏng vấn, hắn nói: ”Thịt của cô ta không ngon như tôi tưởng, nó quá béo



 


Hắn còn miêu tả rằng ”Thịt của Renee “mềm” và “không mùi” giống như cá ngừ



 


Trong hai ngày, hắn lần lượt ăn các bộ phận của cơ thể cô ta:


 

 


Và giấu chúng trong tủ lạnh:


 


 


Khi cần ăn thì bày ra


 



 Khi thấy cần phải phi tang cái xác, Issei bỏ những phần cơ thể còn sót lại vào trong một chiếc vali và ném ra một cái hồ. Nhưng cảnh sát đã tìm thấy chúng.






 Hắn bị bắt và đem ra xét xử trong hai năm. Tuy nhiên, cha của Issei rất giàu có và có thế lực, đã thuê cho hắn một luật sư nổi tiếng. Issei sau đó đã thoát tội với lý do tâm thần.




 

 Cho đến nay, hắn vẫn đang sống trong sung sướng và giàu có ở Tokyo. Hắn còn nổi tiếng ở Nhật Bản với những cuốn tiểu thuyết về ăn thịt người từ chính kinh nghiệm bệnh hoạn của hắn, cùng với nhiều hoạt động nghệ thuật khác cũng bệnh hoạn không kém.




ds13101117.jpg
Xuất bản cuốn sách về ăn thịt người:
 
 


 

Và phim khiêu dâm
 
 

 

Kịch bản của bộ phim “Bữa tiệc cuối cùng” của điện ảnh NB năm 2005 được xây dựng trên vụ ăn thịt người ghê rợn của Issei:



Và đây là kẻ giết người sau ngần ấy năm, lên TV và miêu tả về quá trình xẻ thịt bạn gái:



 
VẦNG! ĐÓ LÀ ISSEI SAGAWA VÀ CÂU CHUYỆN KINH HOÀNG VỀ SỞ THÍCH ĂN THỊT NGƯỜI BỆNH HOẠN CỦA HẮN. 





  
 
Copyright © 2013 Kinh dị (Pmanth) | Powered by Blogger