Tuesday, October 14, 2014

Chuyện kinh dị: Con mèo đen (kỳ 6 )



Tiếp theo (Kỳ 5)

Mọi thứ rác rưởi phế thải vương trên nền căn hầm được dọn sạch và chuyển đi với sự thận trọng tỉ mỉ. Tôi ngắm nhìn căn hầm một cách đắc ý rồi tự nhủ: 


"Thế là ổn, công sức tôi bỏ ra chẳng đến nỗi uổng phí!"

Hành động tiếp theo của tôi là lùng tìm con vật đã gây cho tôi quá nhiều tai họa . Tôi đã quyết tiêu diệt nó, nên phải tìm cho bằng được. 

Lúc này mà tôi gặp được nó, thì chẳng còn nghi ngờ gì nữa, nó đã đến giờ tận số. Có điều dường như con vật ma quái này đã nắm bắt được cơn tức giận và căm ghét của tôi đến mức độ nào rồi, nên đã tinh khôn né tránh không để tôi tìm ra nó.

Thật khó mà mô tả nổi những cảm xúc bên trong cõi lòng sâu kín của tôi, khi trong nhà tôi ở không còn bóng dáng con quái vật ấy nữa. Kể từ nay, khi vắng bóng nó, tôi mới cảm thấy được ngủ yên, ngủ sâu cho dù nỗi ám ảnh của vụ ngô sát vẫn còn đang đè nặng trong tâm trí tôi.

Ngày thứ hai, thứ ba qua đi, nỗi dằn vặt đau khổ trong lòng tôi đã lắng dịu. Lần đầu tiên tôi cảm thấy cõi lòng thanh thản. Phải chăng con quái vật đã kinh hãi và đã vĩnh viễn rời khỏi căn nhà. 

Và đó cũng chính là điều mà từ lâu tôi vẫn mong đợi hơn tất cả. Niềm hạnh phúc của tôi như đang được bay bổng. Lỗi lầm trong hành động hung ác vẫn còn dày vò tôi, nhưng mức độ cũng đã dịu hơn, không còn nặng nề như trước. 

Có một chuyện, là mới đây nhà chức trách yêu cầu tôi khai báo, thì tôi đã trả lời rành rẽ từng câu  hỏi. Cuộc điều tra về việc tôi bỗng nhiên mất tích rút cuộc chẳng mảy may tìm ra được điều gì nghi vấn. Tôi cho rằng, cuộc sống bình an vô sự của tôi vẫn được đảm bảo.

Bốn ngày sau, một đội điều tra của cảnh sát bất ngờ tới khám xét nhà tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ được vẻ thản nhiên, trong lòng rất an tâm về nơi cất giấu bí hiểm, nên không cảm thấy bối rối lo lắng điều gì, cho dù họ có khám xét ở mức độ nào di nữa. Các thanh tra yêu cầu tôi đi cùng với họ trong lúc khám xét. 

Họ đã chẳng bỏ qua một nơi nào, một xó xỉnh nào mà không để mắt tới. Sau một lúc đã khám đi, khám lại tới lần thứ ba, thứ tư, họ yêu cầu tôi dẫn xuống khám hầm rượu.

Tôi bình tĩnh như không mà chẳng hề run sợ. Tôi vẫn giữ được nhịp tim đập thình thịch giống như người vô tư lự thiu thiu ngủ. Tôi dẫn các thanh tra khám xét kỹ căn hầm. Mỗi lần, họ dừng lại chỗ nào, tôi thản nhiên khoanh tay trước ngực, ung dung ngắm nhìn họ rồi còn chỉ dẫn cho họ chỗ này, chỗ khác.

Các thanh tra tỏ vẻ hài lòng và chuẩn bị ra về. Tôi đã phải tự kềm chế để giấu kín trong lòng mọi nỗi vui mừng, phấn khởi. Nhưng rồi, chẳng nhịn được lâu, tôi buộc ra vài câu bóng gió để khẳng định với họ về sự vô tội của mình, làm như sự vô tội ấy chỉ là điều hiển nhiên.
Xem (Kỳ chót) tại đây

Monday, October 13, 2014

Chuyện kinh dị: Con mèo đen (kỳ chót)




Tiếp theo (Kỳ 6)

"Thưa các ngài, - tôi cất lời khi thấy họ bước chân lên bậc cửa hầm để ra về, - tôi rất vui thấy các ngài đã giải tỏa khỏi mọi nghi ngờ".

Tôi nghiêng mình chào kiểu cách, chúc các vị khách luôn mạnh khỏe. Lúc chia tay, các thanh tra khen ngợi căn hầm xây dựng tốt. Mỗi khi nói năng, đối đáp với họ, tôi cân nhắc từng lời (e rằng trong lúc quá vui, lỡ mổm buộc ra những lời dại dột).

"Tôi có thể nói là căn hầm được xây cất rất cẩn thận, các ngài đã xem kỹ những bức tường chưa, tất cả được xây có kỹ thuật bền chắc". Rồi để minh chứng cho sự bền chắc đó, tôi làm ra vẻ cứng cỏi, cầm chiếc can gõ mạnh vào mảng tường nơi xác chết được dựng đứng ở bên trong.

Vài âm thanh khô khốc dội lại sau những tiếng gõ của tôi, sau đó căn hầm chìm trong im lặng. Nhưng chỉ trong phút chốc, tai tôi và tai mọi người chợt nghe thấy như có tiếng ai khóc than uất ức, nghẹn ngào, vọng lên từ bên trong nấm mồ. 

Lúc đầu, nghe như tiếng thổn thức của trẻ nhỏ, sau đó, nức nở từng cơn, có lúc như rú lên hãi hùng, nghe kỹ lại vừa quái dị, vừa sầu thảm. Và rồi lại vẳng lên những tiếng tru quái đản, những tạp âm khác lạ với tiếng huyên náo dường như phát ra từ cửa miệng những con ma oan khuất bị đầy đọa dưới địa ngục và cũng từ cửa miệng của những con quỷ đang hành hạ tra tấn chúng.

Tôi cho rằng, mọi lời nói năng của tôi vào lúc này đều là điên rồ, ngu xuẩn. Gần như ngất xỉu, tôi lảo đảo đi về phía bên kia bức tường. Lặng đi một lát, những người đến khám xét, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng đứng sững bất động. Hàng chục cánh tay vạm vỡ, dùng dụng cụ bẫy cho bức tường mới xây đổ sập xuống. 

Xác chết hiện ra, lưng tựa vào bức tường cũ, thịt thối rữa đang phân hủy và các vết máu đông lại, thâm đen hiện ra trước mắt mọi người đang có mặt. 

Trên đỉnh đầu xác chết, là con mèo đen chột mắt với cái miệng rộng đỏ lòm, con mắt còn lại rực lửa. Chính con ác quỷ này đã xui khiến, xô đẩy tôi phạm tội giết người.

Giờ đây cũng lại chính nó đã tru lên, la lối, than vãn để tố giác và xô đẩy tôi tới giá treo cổ. Thì ra tôi đã vô tình xây tường quây nhốt nó cùng với xác chết trong nấm mồ!
Edgar Allen Poe

Chuyện kinh dị: Con mèo đen (Kỳ 5)




Tiếp theo (Kỳ 4)

Cánh tay tôi vung mạnh lên, bật ra khỏi sự nắm giữ của vợ tôi, và khi tôi bổ với theo con vật đang chạy trốn, thì nhát rìu trúng ngay vào giữa đầu, chính người vợ của tôi, khiến cho cô ấy ngã vật xuống, và chết ngay.


Chẳng hiểu ma đưa lối, quỷ dẫn đường hay là chính linh hồn của con mèo đen do oán hận tôi, nên đã lộn về xui khiến, nhằm trả thù cũ, từ hành động ngộ sát - đáng lẽ phải ra tự thú với pháp luật, tôi đã mê muội mưu toan che giấu cái xác chết như một tên giết người thực thụ.

Nhận ra là chẳng thể chuyển cái xác ra khỏi nhà, dù là chuyển vào ban ngày hay ban đêm, mà có thể tránh khỏi sự quan sát của những người hàng xóm, tôi đã phác ra nhiều dự tính. 

Lúc đầu, tôi định cắt nhỏ thi thể ra rồi thiêu cháy. Dự tính khác là đào huyệt trong nền nhà hoặc thả xuống giếng nước ngoài sân. Cũng tính đến chuyện bỏ xác chết vào trong một cái hộp đóng kín như một kiện hàng bình thường, sau đó thuê người mang đi khỏi nhà. ...

Cuối cùng, tôi đã tìm ra một cách tự cho là tốt hơn cả các dự tính trước, đó là dựng đứng cái xác áp vào bức tường sau của hầm rượu, sau đó, xây tường bao bên ngoài che kín đi, giống như kiểu người ta mai táng các sư sãi trong thời trung cổ.

Tôi tự cho là cách này rất phù hợp khi chọn địa điểm thực hiện ở ngay trong hầm rượu. Các bức tường của căn hầm vốn được xây dựng lỏng lẻo, vữa trát gồ ghề cũ kỹ, nơi mà sự tối tăm, ẩm ướt của căn hầm làm cho các mạch vữa khó đông cứng, chẳng còn lo bị nứt nẻ.

Hơn nữa, bức tường hậu lại liền kề với một ống khói giả và một lò sưởi nay được trát thêm, trông sẽ hài hòa với phần bên trong của căn hầm.

Tôi tiến hành công việc một cách thận trọng. Trước hết, chuyển gạch tới, dựng cái xác áp vào bức tường cũ bên trong, sau đó, xây tường chắn bên ngoài, sao cho mọi công việc tiền hành thật bí mật chẳng thể lọt vào bất kỳ cặp mắt soi mói nào.

Tôi đã tính đúng và khi thực hiện cũng gặp thuận lợi. Nhờ có tiếng ồn ào của một quán rượu ở gần đấy mà tôi dễ dàng chuyển gạch tới chỗ xây, cũng như dựng cái xác áp vào bức tường bên trong. 

Tôi kê chống chuẩn bị mọi thứ đúng vào vị trí đã định, rồi sau đó xây trát bên ngoài, tạo dáng dấp, mầu sắc để tường mới xây hài hòa với tổng thể. Nhờ dùng vữa được trộn lại từ vật liệu cũ nên bức tường ngụy trang đã chẳng bộc lộ một chút gì ở vẻ bề ngoài có thể gây sự nghi ngờ.

Mọi thứ rác rưởi phế thải vương trên nền căn hầm được dọn sạch và chuyển đi với sự thận trọng tỉ mỉ. Tôi ngắm nhìn căn hầm một cách đắc ý rồi tự nhủ: 

"Thế là ổn, công sức tôi bỏ ra chẳng đến nỗi uổng phí!"
Xem (Kỳ 6) tại đây 

 

Sunday, October 12, 2014

Chuyện kinh dị: Con mèo đen (kỳ 4)



Tiếp theo kỳ 3

tôi cũng muốn thú nhận một điều: "Từ đó, tôi rất khiếp sợ "con quái vật" này.


Chẳng phải là tôi sợ con vật đó xâm phạm đến cơ thể hoặc tính mạng, nhưng hình như tôi đã sợ hãi một điều gì khác, tôi thật bối rối không thể hiểu nổi. Và tôi cảm thấy hổ thẹn thấm đến từng tế bào.

Hành động tàn bạo của tôi ngày xưa đối với Toto, vừa là sự khủng khiếp vừa là sự ghê tởm lâu ngày đã lắng xuống, nay bị con quái vật này khuấy động, khiến lòng tôi nhức nhối...

Nhận ra sự ác cảm của tôi đối với con mèo đen mới, vợ tôi nhiều lần nói với tôi về cái đốm trắng trên cổ con vật, ngụ ý muốn tôi lưu ý đến sự khác nhau giữa con mèo đen mới đến với con mèo Toto mà tôi  đã giết hại.

Khi tôi đã nhìn thấy và ngắm nghía nó lần đầu. Nhưng càng về sau này, trong một vài lần quan sát con vật, dần dần đốm lông trắng đó đã biến đổi một càch tinh tế đến nỗi, dưới mắt tôi chỉ là con mèo đen tuyền, chột mắt ngày trước, và tôi lại cho rằng, những đốm trắng mà tôi nhìn thấy lần đầu ấy, có thể chỉ là một ảo ành.

Và thế là tôi ngày càng thấy ghê sợ nó. Giờ đây, nó là hình ảnh của con vật gớm ghiếc - của cái giá treo cổ - công cụ giết con mèo đen của tôi một cách khủng khiếp, công cụ của tội ác của sự hấp hối và cái chết.

Lúc này, quả thực là tôi đã hết sức khốn khổ, lương tâm chẳng lúc nào được yên ổn. Và con quái vật ấy, hình dáng như con mèo đen chột mắt mà tôi đã giết hại trước kia, tôi đã nghĩ, nó không những chính nó là con mèo oan khuất đó, bây giờ đã biến thành quỷ, lộn về đây để bắt tôi phải chịu đựng tai ương thống khổ.

Nếu con mèo trước đã một thời bám theo tôi lằng nhằng, chẳng rời lấy một lát, thì con mèo sau đã không ngừng gieo rắc cho tôi những nỗi sợ hãi chẳng sao kể xiết.

Nhiều đêm, đang lúc ngủ, tôi chợt giật mình thức giấc vì có một làn hơi thở nóng phả vào mặt.

Nhưng nỗi sợ hãi mênh mang nhất vẫn là những cơn ác mộng đầy tai họa ghê sợ vẫn luôn rùng rợn hiện ra trong giấc ngủ mệt mõi của tôi.

Dưới áp lực của những điều dằn vặt đau đớn, những điều tốt lành còn lại ở trong tôi đã đầu hàng trước sự xâm lấn của những ý nghĩa xấu xa. Đầu óc tôi chỉ còn chứa đầy những điều giận dữ, bực tức, làm nền cho những ý nghĩ đen tối nhất, tồi bại nhất.

Từ sầu não dẫn đến tức giận, từ tức giận dẫn tới thù hận, tôi cảm thấy thù ghét mọi vật,  mọi người chung quanh. Sự tức giận đã bung ra làm cho tôi mù quáng bất chấp mọi lời can ngăn của vợ tôi, người vợ thuận hòa luôn biết nhẫn nhịn, chịu đựng mọi đau khổ.

Một hôm, vợ chồng tôi đang dọn dẹp lại căn hầm chứa rượu trong căn nhà chúng tôi ở, một căn nhà tồi tàn mà hoàn cảnh hoạn nạn, nghèo túng do việc bị cháy nhà gây ra, buộc chúng tôi phải chịu cực, chịu khổ sống trong đó.

Con mèo theo tôi từng bước chân, hấp tấp, liều lĩnh làm cho tôi phát điên lên. Chẳng còn nhớ gì đến thảm họa do lỗi lầm ấu trĩ gây ra ngày xưa, tôi điên tiết vớ lấy một cái rìu dựng bên cạnh đấy, giơ lên nhằm hướng con quái vật lao tới chém bổ xuống, nhưng nhát bổ của tôi đã bị vợ tôi kịp thời đưa tay ra kềm giữ lại.

Bị ngăn cản, tôi hung hãn như người bị quỷ ám. Cánh tay tôi vung mạnh lên, bật ra khỏi sự nắm giữ của vợ tôi, và khi tôi bổ với theo con vật đang chạy trốn, thì nhát rìu trúng ngay vào giữa đầu, chính người vợ của mình, khiến cho cô ấy ngã vật xuống, và chết tốt.

Xem tiếp (Kỳ 5) tại đây

Saturday, October 11, 2014

Chuyện kinh di: Con mèo đen (kỳ 3)



(Tiếp theo kỳ 2)
Con mèo trên tường giống con mèo đen cũ của tôi một cách chính xác đến kỳ dị. Trên cổ con vật trong hình vẽ cũng có một sợi dây thòng lọng.

Khi mới nhìn vào hình con vật, và nhận ra đúng là nó, sự bàng hoàng, kinh sợ của tôi lên tới cực điểm. Một lát, sau khi hoàn hồn, tôi bình tâm vận dụng trí nhớ tìm hiểu lại vấn đề.

"Tôi nhớ lại là con mèo bị tôi treo trên một cành cây trong vườn liền kề với ngôi nhà."

Khi căn nhà bị bốc cháy, tôi đoán là có đông người kéo đến chữa cháy. Họ vào trong vườn trông thấy con vật bị treo và có ai đó đã cắt giây giải thoát cho nó. Và nó đã nhẩy xổ vào phòng tôi qua cửa sổ, và tôi cho rằng nó đã đánh thức tôi dậy.

Các bức tường chung quanh đổ sập xuống và con mèo khốn khổ - nạn nhân chịu sự khủng bố tàn bạo của tôi - đã bị vùi lấp dưới lớp vôi vữa.

Có khả năng là xác con vật đã bị ép nát, bị thiêu cháy và khói bốc lên cùng với khí amoniac quyện vào các hợp chất để tạo nên bức chân dung quái dị trên tường mà mọi người đã nhìn thấy.

Mặc dù, đã vận dụng mọi khả năng phán đoán, giả thuyết, suy luận để giải thích hiện tượng này, nhưng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó huyền bí ẩn chứa bên trong.

Nhiều tháng trôi qua, tôi vẫn không sao gạt bỏ nổi khỏi đầu những điều ám ảnh về hình con mèo in trên tường. Thật khó mà khẳng định, hình ảnh đó chỉ là ảo giác, mà tôi cảm nhận được do trí tuởng tượng hay là hình ảnh có thực do các phản ứng hóa học tạo thành.

Từ lúc đó, trong tâm tư tình cảm của mình, tôi luôn cảm thấy ăn năn, hối hận vì đã có hành vi hung ác quá đỗi suy đồi.

Để cho khuây đi phần nào nỗi ân hận, tôi thường lui tới gần gũi những con vật nuôi cùng loại, những con thú nhỏ có lông mao và bộ dạng giống mèo.

Một đêm, trong lúc tôi đang ngồi trong căn nhà tồi tàn xây dựng sau đám cháy, thì chợt nhìn thấy một vật gì đó màu đen ở trên đỉnh một thùng rượu Gin (rượu rum).

Vào thời gian này, thùng rượu đó là thứ đồ đạc chính trong nhà chúng tôi. Tôi chăm chú nhìn vào cái vật lạ lùng đó, và chỉ ít phút sau thì nhận ra nó là vật gì. Tôi hết sức ngạc nhiên chẳng thể ngờ tới, nó lại là một con mèo đen.

Tôi từ từ đứng dậy đi tới gần, đưa tay sờ vào nó. Đó là một con mèo đen - khá to - béo khỏe chẳng kém gì con mèo Toto trước đây, chỉ có điều khác là lông của con mèo Toto không có những đốm trắng, còn con mèo này thì có những vệt và đốm trắng phủ trên khoang ngực.

Khi thấy tôi đến gần, con vật đứng dậy, kêu gừ gừ, cọ mình chạm vào tôi, nó để yên cho tôi mó vào nó, và còn tỏ ra thích thú với sự giao tiếp này.

Nó chính là con vật mà tôi muốn tìm kiếm để nuôi nấng thật tử tế, bù đắp lại với sự đối xử hung bạo mà tôi đã gây nên với Toto trước đây.

Tôi đem theo nó đến mấy trang trại gần trong vùng, để hỏi xem ai là chủ của con mèo đó, nhưng hỏi ai thì họ cũng đều khẳng định là không hề nuôi mèo đen, không biết điều gì về nó, và cũng chưa từng nhìn thấy nó bao giờ.

Tôi tiếp tục vuốt ve nó, và khi thấy tôi đứng dậy ra về, thì nó tỏ ra muốn về theo. Tôi cho phép nó đi theo tôi.

Trên đường đi, từng lúc, tôi dừng lại, vỗ về nó, người và vật xem ra quấn quít với nhau lắm. Về tới nhà, nó tỏ ra tự nhiên, thân thuộc như đã được thuần hóa từ lâu ở trong nhà, và lập tức được vợ tôi coi như một con vật nuôi yêu thích nhất.

Về phần tôi, thì chẳng bao lâu sau tôi lại cảm thấy chán ghét con vật. Mọi tình cảm tốt đẹp đang có bỗng nhìên hoàn toàn bị đảo lộn.  Chẳng còn đâu sự yêu thích nuông chiều, mà thay vào đó là sự ghét bỏ và giận dữ. Lâu dần, tôi cũng chẳng rõ duyên cớ gì - sự ghét bỏ nhanh chóng phát triển thành sự căm ghét sâu sắc.

Tôi cố ý tránh con vật, vì cứ mỗi khi trông thấy nó là tôi lại cảm thấy hổ thẹn, dường như nó xuất hiện là để nhắc nhở, buộc cho tôi phải nhớ đến tội ác đã gây ra trước đây, nhằm ngăn cản tôi ngược đãi nó.

Trong nhiều tuần sau đó, tôi đã không lập lại cách đối xử với Toto trước đây, không hề có hành động đánh đập hoặc ngược đãi, nhưng đã lặng lẽ, từ từ - từ từ - với một thái độ ghẻ lạnh, tìm mọi cách xa lánh từ bỏ nó, không cho nó gần gũi, để tránh mọi sự khó chịu mỗi khi nhìn thấy nó.

Có một điều càng khiến tôi ghét bỏ con mèo mới đến, là do nó rất giống con mèo trước. Đó là con mèo đến sau, cũng bị chột một mắt như con mèo Toto. Điều giống nhau ấy đã làm cho mối ác cảm của tôi tăng thêm nhiều. Tuy nhiên, đối với vợ tôi thì trái lại, thấy con mèo mới đến cũng chột mắt, thì nàng lại càng yêu thích nó hơn.

Vợ tôi vốn là người đàn bà rất nhân từ, thường khuyên can tôi không được hành hạ, ngược đãi những con vật nuôi, càng không được coi những hành động đó là những trò giải trí bình thường vô tội.

Mối ác cảm của tôi đối với con vật càng tăng lên bao nhiêu, thì sự mê thích của con vật đối với tôi cũng tăng lên bấy nhiêu. Nó theo tôi sát từng bước chân với một tính cách ngoan cố, mà tôi thấy khó mà mô tả để độc giả thông cảm được nỗi bực tức đến lộn ruột.

Thấy tôi đứng lên để rời đi, nó liền chạy đằng trước quẩn vào bước chân của tôi, làm cho tôi vài lần suýt ngã, thậm chí, nó còn quắp móng nhọn níu lấy vạt áo, để đu lên ngực tôi nữa.

Vào những lúc như thế, mặc dù trong lòng tôi muốn đập chết nó, nhưng tôi đã kịp thời kìm nén được, vì không muốn lập lại hành động cường bạo cũ. Tuy nhiên, tôi cũng muốn thú nhận một điều:

"Từ đó, tôi rất khiếp sợ "con quái vật" này.

Xem tiếp kỳ 4 tại đây

Friday, October 10, 2014

Chuyện dinh dị: Con mèo đen (kỳ 2)



Tiếp theo kỳ 1

Từ sau cái ngày trở thành mèo chột, nó có những dấu hiệu cam chịu, không bỏ đi mà vẫn quanh quẫn ở trong nhà, nhưng dường như mặc cảm là bị chủ ghét bỏ, nên nó có dáng sợ sệt trong những lúc ăn uống, cũng như mỗi lần thấy tôi đến gần.

Tôi thấy khó chịu trước thái độ xa cách của nó, và cảm thấy đau buồn trước mối ác cảm ngày càng bộc lộ rõ của con vật mà tôi đã từng yêu thắm thiết một thời.

Mối cảm xúc bức rức này mau chóng biến thành cơn tức giận, và tiếp theo là sự suy sụp chẳng sao tránh khỏi. Con quỷ tàn ác, ngang ngạnh đã ngự trị trong tâm hồn tôi. Tuy nhiên, thú thật, tôi cũng chẳng hiểu nổi ngay cả chính mình, tại sao vẫn ngoan cố không chịu sửa những lỗi lầm đã từng phạm phải.

Dường như cái tính ngoan cố đó, vốn là một trong những đông cơ mang tính bẩm sinh của con người.

Không ít người, hàng trăm lần đã có những hành động hèn hạ, tồi bại, trong khi mà không phải là họ không biết đó là những hành động xấu xa chẳng nên làm? Nó thôi thúc tôi chạy theo những ham muốn vô độ của những kẻ quen thói kiêu kỳ - và đã khiến tôi trở nên hung bạo, sẵn sàng vì lợi ích cá nhân mà gây nên tội lỗi, rồi cuối cùng đã biến tôi thành một kẻ cực kỳ tàn bạo.

Vào một buổi sáng, tuy chẳng có điều gì bực bội trong lòng, nhưng bỗng nhiên vô cớ, tôi cầm một sợi dây thòng lọng, lừa vào lúc con mèo bất ngờ, quàng vào cổ nó, rồi thắt chặt lại, đem treo nó lên một cành cây.

Tâm trạng tôi lúc đó diễn biến thật kỳ lạ; dường như cái hành động bạo ngược bộc phát này, đã làm nảy sinh trong lòng tôi một sự hối hận cay đắng nhất, nên nước mắt tôi chảy giàn giụa! Nhưng tại sao bỗng nhiên tôi lại treo cổ con vật như thế nhỉ?

Vì rằng, tôi đã vô cớ có hành động bạo ngược đối với một sinh vật vô tội;

Vì rằng, tôi đã phạm vào một tội trọng, mà sự cuồng bạo mất hết tính người sẽ làm cho linh hồn tôi đáng lẽ phải tới cõi vĩnh hằng, nhưng lại lâm vào nguy cơ tiêu tan. Với tội ác này, tôi chẳng còn hy vọng được hưởng sự khoan dung bao la của thượng đế, vẫn rất mực nhân từ, nhưng cũng cực kỳ nghiêm khắc.

Đúng vào cái đêm tôi treo cổ con mèo Toto, vào lúc tôi đang ngủ say, thì chợt có tiếng kêu cháy vẳng đến tai tôi, làm tôi giật mình bừng tỉnh. Tấm rèm cửa phòng ngủ đang rừng rực cháy, sau đó lan ra khắp ngôi nhà. Phải khó khăn lắm, vợ tôi, người đầy tớ gái và tôi mới thoát ra khỏi được căn nhà cháy.

Tất cả đều sập đổ. Toàn bộ của cải của chúng tôi đều biến thành tro bụi. Và từ đó, tôi đành cam chịu an phận và gần như tuyệt vọng.

Tôi phải vượt lên mọi sự yếu hèn để khắc phục hậu quả mà tôi cho đó là một sự báo ứng về điều ác mà tôi đã gây nên: "ác giả, ác báo". Tôi ngẫm nghĩ, điểm lại từng chi tiết các sự việc và mong muốn sẽ giải đáp được những gì còn chưa rõ, trong môt chuỗi các sự việc đã xảy ra.

Những ngày tiếp theo, tôi đến thăm vết tích nơi xảy ra hỏa hoạn. Các bức tường nhà đổ sập gần hết, chỉ còn lại một bức vẫn còn sót lại.

Đó là bức tường, ngăn không dầy lắm ở giữa căn nhà cũ, nơi đầu giường ngủ của tôi kê sát vào trước đây.

Vữa trát còn nguyên một mãng nổi nhiều vết loang nham nhở, được in hằn lên do tác động của khói lửa. Xúm quanh cái vệt loang in trên tường.

Một đám đông người chăm chú quan sát, mồm thì không ngừng thốt lên:

"thật lạ lùng!" "kỳ quặc!".

Những từ mà họ thốt lên biểu lộ sự ngạc nhiên, đã kích thích sự tò mò của tôi.

Tôi tới gần và nhìn kỹ thì nhận ra các vệt loang in hằn trên lớp vữa trát đã ghép thành hình một con mèo khổng lồ.

Hình con mèo trên tường giống con mèo đen cũ của tôi một cách chính xác đến kỳ dị. Trên cổ con vật trong hình vẽ cũng có một sợi dây thòng lọng.

Xem tiếp kỳ 3 tại đây

Thursday, October 9, 2014

Chuyện kinh dị: Con mèo đen


                                                                                           
Ngay từ thuở thơ ấu, tôi đã có tiếng là một cậu bé có tính hiền lành, dễ bảo. Cái tính hay động lòng trắc ẩn của tôi, một thời từng được bạn bè chế diễu. 

Một điều đặc biệt khác là tôi rất yêu loài vật. Vốn là đứa con được nuông chiều, tôi đã được bố mẹ mua cho nhiều loại vật nuôi khác nhau, chẳng thiếu loại nào.

Tôi đã dành hầu hết thời giờ hằng ngày để ngắm nghía chúng, và chẳng có điều gì làm tôi vui sướng hơn là cho chúng ăn hoặc vuốt ve chúng. Cái tính kỳ dị đó lớn lên cùng với tuổi thơ của tôi, và sau này cho đến khi đã trưởng thành, một trong những niềm vui chính của tôi vẫn bắt nguồn từ cái tính cách đó.

Đối với những người có lòng yêu thương vật nuôi trong nhà - một con chó khôn và có nghĩa chẳng hạn - tôi lúng túng không tìm nổi những lời lẽ thỏa đáng để mô tả cho đúng những tình cảm thắm thiết của họ. Tuy nhiên, chẳng phải là không có các vấn đề đối với những người chủ nuôi vốn có tính tàn bạo, lúc thì biểu lộ tình cảm yêu thương quá đáng - yêu đến quên mình, nhưng cũng có lúc lại chẳng kềm nén nổi, để vượt qua thử thách, nên đã cư xử với gia súc rất ác độc, chẳng còn giữ nổi một chút tính cách con người.

Tôi lấy vợ sớm và rất hạnh phúc khi thấy vợ tôi có những ham thích tương tự như những ham thích của tôi. Thấy tôi ao ước có nhiều loại vật nuôi trong nhà, cô ta đã không bỏ sót một cơ hội nào để sưu tầm những con vật được tôi ưa thích nhất:

Chim chóc, cá vàng, một con chó kiểng, các loại thỏ, một con khỉ nhỏ và một con mèo.

Con mèo mà tôi mua về khá lớn, mã đẹp, đen tuyền và thông minh đến mức làm cho mọi người phải kinh ngạc. Nói về sự khôn ngoan quỷ quái của nó, vợ tôi vốn là người có đầu óc mê tín dị đoan, đã bóng gió gọi nó với biệt danh mụ phù thủy đội lốt. Về sau này ngẫm nghĩ lại, với cái hành tung lúc ẩn lúc hiện của nó, tôi thấy vợ tôi quả có lý khi đặt cho nó cái tên ấy.

Toto - tên chính của con mèo - là con vật nuôi được tôi yêu quý, đùa rỡn, vuốt ve. Tôi đích thân cho nó ăn. Nó theo tôi từng bước ở trong nhà. Tuy nhiên,, mỗi khi đi lại ở ngoài phố tôi cảm thấy thật khó chịu khi nó lẵng nhẵng bám theo tôi từng bước.

Qua nhiều năm, tình bạn giữa tôi và Toto đang diễn ra trên tình thần hòa hợp thân thiện như vậy thì bỗng nhiên như có ma quỷ xúi giục, tôi đã trở mặt lại với con vật (tôi lấy làm hổ thẹn khi thú nhận điều này).

Dần dần lòng dạ tôi thay đổi theo hướng tồi tệ: càng ngày càng tỏ ra nhạt nhẽo, cáu kĩnh, chán ghét và xa lánh nó. Thế rồi chẳng những tôi đã có những hành động thô lỗ đối với Toto, mà ngay cả đối với người vợ vô tội, tôi còn đánh đập cô ấy một cách hung bạo. Tất cả những con vật nuôi trong nhà, tất nhiên đều mau chóng cảm nhận được sự đổi tánh nết của tôi, chẳng những tôi thờ ơ, lạnh nhạt, mà còn đối xử với chúng cục cằn như một kẻ điên khùng. Tuy nhiên, với Toto, con vật nuôi mà tôi quý nhất, như độc giả đã biết, thì tôi đã tự kềm chế tránh không hành hạ nó.

Đối với lũ thỏ, con khỉ và con chó cảnh cũng vậy - tôi cũng kềm nén và không đánh đập, trừ khi chúng sán đến lẫn quẫn dưới chân tôi.

Sau đó, có một điều tai hại lớn, là tôi đã mắc vào một tệ nạn xấu xa là nghiện rượu - chẳng có gì tồi tệ hơn khi con người ta nghiện ngập, tôi đã trở thành tàn bạo. Toto - con vật giờ đã già nua - cũng trở thành khó tính, hay giận dỗi, bắt đầu cảm nhận được cái tính khí bệnh hoạn của tôi.

Một đêm, uống rượu ở nhà một người bạn trên phố quá chén say mèm trở về nhà, tôi nhận ra Toto cố tình lẫn tránh sự có mặt của tôi. Tôi túm lấy nó, và trong lúc hoảng sợ, nó đã cắn nhẹ vào bàn tay tôi và răng nó tạo nên một vết sướt trên da tôi. Chẳng thể kềm nén nổi, tôi đùng đùng nổi giận như có quỷ ám, tưởng chừng như hồn tôi đã lìa khỏi xác, các thớ thịt run lên bần bật.

Tôi thọc tay vào túi lấy ra một con dao nhíp, mở lưỡi ra, túm lấy cổ con vật khốn khổ đè xuống, khoét bỏ một con mắt của nó. Cho tới nay khi cầm bút để mô tả cái tội ác đáng sa hỏa ngục này, tôi vẫn còn cảm thấy toàn thân run lên, mặt mày nóng rực vì hổ thẹn.

Sáng hôm sau, khi tôi đã hồi tâm lại - ban đêm lúc thức lúc ngủ, tôi bị ám ảnh về hành động tội lỗi của mình - tôi cảm thấy nửa phần ghê tởm, nửa phần hối hận về hành động bạo lực mà mình đã phạm phải.

Nhưng những điều ăn năn của tôi chỉ là cảm xúc yếu ớt, lập lờ nước đôi, chỉ thoảng qua. Chẳng bao lâu sau tôi lại đã nhấn chìm cái lương tri được thức tỉnh ấy vào rượu.

Trong thời gian ấy, con mèo dần dà hồi phục lại.

Cái hốc mắt bị khoét đi làm cho gương mặt con vật trông thật khiếp sợ. Từ sau cái ngày trở thành mèo chột, nó có những dấu hiệu cam chịu, không bỏ đi, mà vẫn quanh quẫn ở trong nhà, nhưng dường như mặc cảm là bị chủ ghét bỏ, nên nó có dáng sợ sệt trong những lúc ăn uống, cũng như mỗi lần thấy tôi đến gần. 

Xem tiếp kỳ 2 tại đây 
 
Copyright © 2013 Kinh dị (Pmanth) | Powered by Blogger